Tiếng chim trong thành phố
Sáng Chủ nhật, tôi thả lỏng tâm tư trong những tiếng chim hót ran đầu núi. Bầy bồ chao tưởng bỏ đi biệt nay cũng đã trở về hót vang trên núi. Giữa thành phố biển ồn ào xe cộ, tiếng chim rừng lại càng trở nên đáng quý biết bao.
Mở cửa bước ra vườn khi ánh nắng còn trốn sau vầng mây bạc phía Đông, trên khóm cây xanh trước nhà, một vài con nheng đang đuổi nhau tìm những trái chín vàng giữa vòm lá xanh biếc. Tôi như bị thôi miên trước cái đuôi dài vắt vẻo, thân hình nhỏ bé nhưng chắc nịch, nhanh nhẹn di chuyển từ cành nọ sang cành kia như không hề có một nỗi lo âu nào cả. Thỉnh thoảng chúng dừng lại như nghe ngóng một điều gì rồi lại mải mê đùa nghịch, mặc cho từ ô cửa nhỏ có một đôi mắt đang chăm chú dõi theo chúng mà bất giác ước, nếu con người cũng được vô lo, vô nghĩ như vậy thì sẽ tuyệt vời biết bao.

Khi bóng nắng vừa len qua hai tòa chung cư cao ngất để đan những tia lung linh xuống đám cây xanh trước nhà, cũng là lúc đôi bìm bịp từ rừng cây bay đến đậu trên bờ tường xây bao núi. Tôi thường nghe người ta nói, bìm bịp kêu nước lớn nước ròng, bìm bịp là loài chim của sông nước. Nhưng ngay sát nhà tôi, ngay chân núi cây lá sum xuê, từng đôi bìm bịp vẫn tìm về bên nhau kêu vang triền núi.
Chúng ngó nghiêng một chút như nghe ngóng rồi đứng tựa vào nhau chăm chút, rỉa lông cho nhau. Từ thuở bé tôi đã thích nghe tiếng bìm bịp kêu. Nhiều người vẫn mặc định khi bìm bịp kêu là chiều về. Nhưng bìm bịp ngay đầu núi nhà tôi thì kêu khi có cặp chứ không tính thời gian. Sáng, trưa, chiều, bất cứ lúc nào chúng muốn tìm nhau hay chúng gặp được nhau, ở bên nhau thì đều cất tiếng kêu. Tiếng kêu không lẻ loi, đơn độc mà rất vui. Tiếng kêu vang cả khoảng rừng đem lại cho tôi một niềm vui thanh thản. Tôi thích tiếng kêu của nó vì đó cũng là tiếng kêu đoàn tụ.
Nhớ ngày còn nhỏ, mỗi khi tiếng bìm bịp trên cánh đồng trước nhà cất tiếng kêu vang thì cũng là lúc tôi được đón những người thân yêu của mình trở về sau một ngày dài miệt mài trên đồng. Ngày đó tôi chưa biết hình thù con bìm bịp thế nào nhưng nghe tiếng kêu vang khắp cánh đồng mênh mông, bay vào tận nhà tôi thì tôi đoán chúng to lớn lắm. Giờ tận mắt nhìn từng đôi sà xuống bên khoảng vườn trước nhà như những chiếc lá bàng khô màu nâu bay xuống, khiến mọi nỗi buồn của cuộc đời lắm nỗi nhọc nhằn trong tôi cũng như vợi đi rất nhiều.
Không chỉ bìm bịp, khoảng rừng sát nhà tôi còn đủ loài chim đến trú ngụ, nào là sẻ nâu, mỏ chì, sáo đen, chim sâu, chích chòe, bắt cô trói cột,… Bao nhiêu loài chim là bấy nhiêu tiếng kêu trộn lẫn vào nhau rộn ràng. Tôi hay đứng lặng im trong nhà mà dõi mắt tìm kiếm chúng trên những tán lá. Tôi muốn chạm vào chúng nhưng chim trời làm sao mà với tới.
Tôi biết ở Quy Nhơn có nhiều quán cà phê chim, nghĩa là những người đến quán cà phê ấy đều đem theo một, hai lồng chim để chúng có bạn mà hót. Tiếng hót trong lồng nghe tức tưởi ai oán làm sao. Hay vì tôi vốn quen nghe tiếng hót của những con chim tự do nên mới tưởng như thế. Đôi khi tôi thấy thú vui của con người mới ích kỷ làm sao. Cũng may Quy Nhơn vẫn là một trong những thành phố có nhiều cây xanh nên tiếng hót tự do vẫn vang lên giữa lòng phố.
Yêu nhất vẫn là bầy bồ chao cứ chiều chiều tụ nhau lại hót vang núi. Mấy hôm nay thì mới sáng sớm, khi mặt trời còn khuất lấp phía trời xa thì chúng đã gọi nhau râm ran. Tiếng hót của bồ chao nghe vui tai, vui lòng. Có lẽ đó là niềm vui bình an. Thực ra những chú bồ chao này đã bay đi đâu suốt hơn một năm bây giờ mới trở về. Tôi tự hỏi có phải là chim cũng nhớ rừng mà tìm về như tìm về nguồn cội. Con người chẳng phải cũng luôn nhớ về quê hương nguồn cội đó sao? Chim cũng như người thôi. Quy Nhơn là thành phố hiền hòa. Con người Quy Nhơn cũng hiền lành. Đến cả tiếng chim trong lòng phố cũng hiền lành. Tất cả đều cùng nương tựa vào nhau, tô điểm cho nhau làm nên điều đặc biệt cho thành phố biển xinh đẹp này.
Chu Minh


Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.
Những ngày dịu dàng của mùa xuân, có người thường giữ thói quen đi loanh quanh các góc phố nhỏ ở Hà Nội. Thi thoảng, tản bộ cạnh chiếc xe chở đầy ắp hoa bưởi trắng ngần của các cô bán hàng, rồi ngẩn ngơ trong vài khoảnh khắc. Ký ức về một thời tuổi thơ gắn liền với hương hoa bưởi thơm ngát, bất chợt quay trở lại trong tâm trí.
Giữa nhịp sống hối hả vẫn tồn tại một giá trị mang linh hồn xưa cũ, nơi mà từng hạt nếp cõng cả hồn xưa nằm nghe chuông chùa - xôi oản lá mít.
Có những ngày muốn rời xa những bộn bề của cuộc sống, tìm đến một góc nhỏ yên tĩnh để tái tạo năng lượng. Và hôm ấy, một cô gái quyết định ghé lại một quán cắt tóc - nơi đã từng để lại trong cô ấn tượng khó quên từ lần đầu bước vào.
Bất ngờ gặp hoa ban nở vạt dài trên phố phường Hà Nội, có người đã rất ngỡ ngàng, tưởng như mình đang lạc vào núi rừng miền Tây Bắc.
Hà Nội ba mươi sáu phố phường. Nói là lớn thì đi một ngày có khi đã nhẵn những địa điểm nổi bật, mà nói bé thì vỏn vẹn gần ba mươi năm ký ức thôi mà có người lần hoài chưa hết…
0