Bừng sáng tháng Tư

Tháng Ba khép lại bằng những ngày nồm ẩm, lạnh se sắt xen lẫn những cơn mưa phùn lê thê. Miền Bắc giao mùa như một cô gái đỏng đảnh, lúc nắng ấm dịu dàng, lúc lại trở mình hờn dỗi, để lại trong không gian hơi ẩm bức bối, khiến lòng người cũng chùng xuống theo những giọt mưa.

Dù đã quen với những chuyển biến thất thường ấy, năm nào tôi cũng không tránh khỏi một trận ốm. Những ngày ấy, thế giới như thu nhỏ lại trong căn phòng bé nhỏ, nơi chiếc giường trở thành cả vũ trụ của riêng tôi. Không còn những sáng hăm hở đón ngày mới, không còn những chiều thong dong thả bộ trên con đường quen thuộc, mà chỉ có những cơn sốt chập chờn, cổ họng rát buốt và cảm giác uể oải bủa vây. Ngoài kia, gió vẫn len qua khe cửa, se lạnh và ẩm ướt, khiến tôi chẳng còn chút hứng thú nào với cuộc sống thường ngày.

Nhưng rồi, tháng Tư đến.

Một sáng thức dậy, tôi nhận ra bầu trời không còn chìm trong lớp sương mờ xám xịt. Những đám mây dày nặng của mùa cũ đã tan đi, để lộ khoảng trời xanh trong vắt, cao vời vợi. Gió vẫn thổi, nhưng không còn cái lạnh hanh hao mà thay bằng hơi thở dịu dàng của những ngày đầu hạ.

Mở cửa sổ, tôi hít thật sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận hương đất trời sau mưa. Những tia nắng đầu tiên của tháng Tư len qua tán lá, nhảy nhót trên hiên nhà, phản chiếu xuống mặt đất còn đọng sương đêm, tạo nên một thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo. Lúc ấy, tôi mới nhận ra cơ thể đã dần hồi phục, tâm trạng cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.

Có lẽ, khi khỏe mạnh, người ta mới cảm nhận được trọn vẹn sự đổi thay của thiên nhiên. Những ngày trước, tôi chẳng thiết tha gì đến cảnh vật ngoài kia, chỉ thấy thời tiết thật phiền phức, thật khó chiều. Nhưng khi sức khỏe trở lại, tôi mới nhận ra mưa cũng có cái hay của nó, nắng cũng có nét đẹp riêng, mọi thứ đều có thời điểm của mình để tỏa sáng.

Buổi sáng tháng Tư, ánh nắng xen qua từng kẽ lá.

Sự chuyển mình của thiên nhiên không chỉ tác động đến cảnh vật mà còn len lỏi vào tâm hồn con người. Sau những ngày uể oải vì bệnh tật và thời tiết ảm đạm, tôi cảm nhận rõ sự thay đổi trong chính mình. Những ý tưởng mới nảy sinh, những dự định bỏ dở bỗng trở lại đầy sức sống, lòng nhiệt huyết cũng dần hồi sinh theo từng cơn gió mát lành.

Tôi bắt đầu ngày mới bằng việc dọn dẹp không gian sống, sắp xếp lại góc làm việc, đặt thêm vài chậu cây xanh để mang hơi thở thiên nhiên vào nhà. Tôi mở cửa đón nắng, bật một bản nhạc nhẹ nhàng, pha một tách trà thơm, tận hưởng những phút giây yên bình sau chuỗi ngày mệt mỏi.

Buổi chiều, tôi bước ra đường, hít thở không khí của một tháng Tư đầy tươi mới. Những con phố quen dường như cũng khoác lên mình chiếc áo khác, rực rỡ và sống động hơn. Tiếng chim hót líu lo trên những hàng cây vừa thay lá, những nhành hoa loa kèn e ấp trên các gánh hàng rong, tất cả như báo hiệu một mùa mới đã về.

Tôi gặp lại những người bạn thân sau nhiều ngày vắng bóng. Chúng tôi ngồi bên nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường, cùng lên kế hoạch cho những chuyến đi xa, khám phá những miền đất mới. Tháng Tư đến, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều đáng để mong chờ, rằng ta không nên để bản thân bị cuốn vào những ngày lười biếng, uể oải.

Sau những ngày ốm mệt, tôi hiểu rằng sức khỏe là thứ tài sản vô giá. Ta có thể có rất nhiều thứ, nhưng nếu không có sức khỏe, mọi kế hoạch, ước mơ cũng trở nên xa vời.

Tháng Tư như một trang sách trắng, chờ đợi tôi viết lên những câu chuyện của riêng mình. Tôi đặt ra những mục tiêu mới, lên kế hoạch cho công việc và cuộc sống, học cách cân bằng giữa đam mê và trách nhiệm. Tôi biết rằng, cuộc sống luôn có những thăng trầm, nhưng điều quan trọng là giữ vững niềm tin, luôn tiến về phía trước với một tâm thế lạc quan.

Tháng Tư đến, mang theo nắng ấm và cả những hy vọng mới. Tôi biết rằng, dù có thử thách nào đang chờ đợi phía trước, tôi cũng sẽ vượt qua, bởi tôi đã học được cách trân trọng sức khỏe, yêu thương bản thân và những người xung quanh. Tháng Tư luôn có cách riêng của nó để khiến lòng người bừng sáng và tự tin trên hành trình tiếp theo.

Trà Đông

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.

Những ngày dịu dàng của mùa xuân, có người thường giữ thói quen đi loanh quanh các góc phố nhỏ ở Hà Nội. Thi thoảng, tản bộ cạnh chiếc xe chở đầy ắp hoa bưởi trắng ngần của các cô bán hàng, rồi ngẩn ngơ trong vài khoảnh khắc. Ký ức về một thời tuổi thơ gắn liền với hương hoa bưởi thơm ngát, bất chợt quay trở lại trong tâm trí.

Giữa nhịp sống hối hả vẫn tồn tại một giá trị mang linh hồn xưa cũ, nơi mà từng hạt nếp cõng cả hồn xưa nằm nghe chuông chùa - xôi oản lá mít.

Có những ngày muốn rời xa những bộn bề của cuộc sống, tìm đến một góc nhỏ yên tĩnh để tái tạo năng lượng. Và hôm ấy, một cô gái quyết định ghé lại một quán cắt tóc - nơi đã từng để lại trong cô ấn tượng khó quên từ lần đầu bước vào.

Bất ngờ gặp hoa ban nở vạt dài trên phố phường Hà Nội, có người đã rất ngỡ ngàng, tưởng như mình đang lạc vào núi rừng miền Tây Bắc.

Hà Nội ba mươi sáu phố phường. Nói là lớn thì đi một ngày có khi đã nhẵn những địa điểm nổi bật, mà nói bé thì vỏn vẹn gần ba mươi năm ký ức thôi mà có người lần hoài chưa hết…