Tạm biệt tháng Giêng

Vậy là tháng Giêng đã đi đến ngày cuối. Mới đây những ngày giêng xuân tràn còn rộn ràng những hội ngộ, sum vầy của Tết, thế mà thoáng cái đã đi qua.

Chiều nay, mời bạn nghe những dòng tự sự của Hồ Thu trong một ngày cuối tháng Giêng.

Tháng Giêng lùi lại để tháng Hai bước tới với sắc hoa màu lá hò hẹn cùng chồi non lộc biếc, với những ngả đường xanh tươi cỏ cây, những cánh đồng ngút ngàn, với dòng sông quê nhà thao thiết ngọt lành nước mát, với biển cả thủ thỉ lời hẹn hò mời gọi vào mùa hạ chẳng mấy thời gian… Đất trời vào cuộc chuyển giao, tiếp tục hành trình phía trước của bốn mùa xuân - hạ - thu - đông. Mong ngóng mỗi độ xuân về, qua giêng rồi mà vẫn hay bất chợt có những khoảnh khắc muốn níu lại từng ngày tháng giêng chầm chậm trôi.

Mới đây thôi, Tết là sự hội ngộ, là tay bắt mặt mừng của biết bao cuộc gặp gỡ sau biết bao mong chờ. Thoắt cái là cuộc chia tay, lại hẹn nhau Tết tới, năm này…

Ảnh: Việt Nguyễn

Tháng Giêng dường như im lặng thấm vào mỗi người từng phút giây của đoàn tụ, tháng Hai đưa ta về với những hối hả, bộn bề thường nhật. Tháng giêng đã gửi nắng, mưa, mây, gió, những nồng nàn, dịu ngọt của hạnh phúc yêu thương cho người ở lại và gửi gắm vào tháng Hai những ước mơ, dự định, hoài bão cho người ra đi…

Tạm gác lại những lo toan thường nhật, tôi cảm nhận sự giao hòa với thiên nhiên trọn vẹn giêng - hai. Tháng Giêng chắt chiu qua bao ngày giá rét, để tháng Hai bỗng nhiên nhựa sống ứ tràn, cây cỏ đâm chồi nảy lộc, vạn vật khát khao hội tụ và dâng hiến. Rồi dần hiểu sao cứ giêng – hai trai thanh gái lịch thích du xuân trẩy hội, ham đó đây hội hè, trao ý gửi tình, kết liền chị liền anh, thâu đêm giùng giằng mãi khúc giã bạn ngõ vắng đường khuya…

Tôi bước vào tháng Hai bằng đôi chân của mẹ cha cho, những bước đi từ ngôi nhà thân yêu thuở ấu thơ chập chững, gửi lại tháng Giêng chút ưu tư, hoài niệm và nhớ mong. Trong hành trang của tôi rời chốn quê hôm ấy có những thương nhớ của tháng Giêng, những thứ bánh trái tảo tần từ đôi tay của mẹ của bà, những câu chuyện không đầu không cuối về gia đình, làng xóm… Những đứa con rời quê chắc hẳn không bao giờ quên hình ảnh bếp lửa hồng, vườn rau, đường làng, vạt rừng, đồng bãi. Nếu tháng Chạp là sự ngóng trông, chờ đợi, tháng Giêng là sum họp, đoàn tụ thì tháng Hai là khoảng thời gian để người ta nghĩ nhiều hơn về tình thân, quê hương, cội nguồn. Cả những ước mơ, dự tính tương lai.

Tạm biệt tháng Giêng với những hồi ức trong tim, tôi đón tháng Hai về trên phố phường tấp nập tiếng còi xe. Dường như trong sâu thẳm, tôi vẫn nhìn thấy đâu đó một màu nắng non chập chờn trong vòm lá, trên vạt hoa bí vàng, hoa bầu trắng, cải lên ngồng và tim tím hoa xoan.

Tôi ngước nhìn lên vòm cây ven đường. Nắng đã lên. Những giọt sương đọng trên cỏ cây hoa lá như long lanh hơn. Tháng Hai đang chờ tôi. Tôi thấy trong sâu thẳm tâm hồn mình nhen lên thật nhiều ước vọng./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.

Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.

Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.