Cây bàng kể chuyện tháng Ba

Mùa xuân gõ cửa thành phố bằng những làn gió mát lành, bằng ánh nắng đầu ngày trải nhẹ trên những mái ngói rêu phong, bằng sắc xanh dịu dàng của những vòm cây vừa thay áo mới. Sáng nay, có người không vội vã lao vào công việc như mọi khi. Một cảm giác lạ len lỏi trong lòng như thể có điều gì đó đang chờ đợi cô phía ngoài ô cửa sổ.

Tôi ngồi bên quán cà phê quen thuộc, nhưng hôm nay không vùi đầu vào màn hình laptop. Một thoáng ánh sáng xuyên qua kẽ lá thu hút ánh nhìn tôi về phía cây bàng cổ thụ. Giữa những thanh âm rì rào của thành phố, cây bàng đứng đó, trầm mặc như một chứng nhân của thời gian.

Từng cành cây vươn ra giữa nền trời xanh thẳm, mang dáng vẻ thô ráp, phong trần như một lão nhân vừa trải qua một mùa đông dài. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, sẽ thấy trên những đầu cành ấy, từng búp lá nhỏ đang chầm chậm hé mở. Chúng e ấp như những ngọn nến xanh vừa được thắp sáng trong lòng mùa xuân. Những chiếc lá non, mỏng manh như cánh chuồn chuồn, ửng lên sắc xanh non tơ, phớt chút ánh vàng nhạt khi nắng xuân ghé xuống. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua, cả tán cây khẽ lay động, như một bản giao hưởng không lời của thiên nhiên.

Cây bàng tháng Ba không ồn ào như những đóa hoa rực rỡ đang khoe sắc khắp phố phường. Nó lặng lẽ hồi sinh theo cách riêng từ những mạch nhựa âm thầm dâng lên trong thân gỗ già, từ những chiếc lá non dần bung nở như những nhịp đập đầu tiên của sự sống. Sự chuyển mình của nó diễn ra không vội vã, chẳng khoe khoang, nhưng vẫn khiến ai đó dừng bước ngắm nhìn.

Những chiếc lá non đầu mùa còn mỏng đến mức có thể nhìn thấy từng đường gân nhỏ đan xen như mạch máu. Khi nắng chiếu qua, chúng trở nên trong suốt, ánh lên một thứ ánh sáng dịu dàng, như thể cả bầu trời mùa xuân đang phản chiếu qua những chiếc lá bé nhỏ ấy.

Dưới gốc bàng, lớp lá cũ của mùa trước vẫn nằm yên đó, nâu sẫm, rải rác như những trang nhật ký đã khép lại. Trên nền những chiếc lá già cỗi ấy, những mầm non vươn lên, như những câu chuyện mới vừa bắt đầu. Một chu kỳ lặp lại, một vòng tuần hoàn mà thiên nhiên chẳng bao giờ quên.

Nhìn cây bàng thay lá, tôi nhớ về những ngày đông lạnh lẽo, khi nó chỉ còn trơ trọi những cành cây xương xẩu, im lặng giữa gió bấc. Ai có thể nghĩ rằng, sau những tháng ngày tưởng chừng như đã kiệt quệ ấy, một lần nữa, nó lại hồi sinh? Giống như con người, có những lúc tưởng như đã đi đến cùng kiệt của nỗi buồn, nhưng rồi chỉ cần một chút kiên nhẫn, một chút thời gian, ta lại tìm thấy những niềm vui giản dị giữa cuộc đời.

Cây bàng tháng Ba khiến tôi nhớ về một kỷ niệm xưa. Ngày ấy, dưới bóng bàng sân trường, tôi đã nhận được một tấm thiệp đặc biệt, ép từ chiếc lá bàng đỏ thẫm của mùa trước. Màu lá bàng khô như một ngọn lửa nhỏ, như một lời nhắn gửi thầm lặng về một thứ tình cảm chưa kịp gọi tên. Giờ đây, tấm thiệp ấy đã thất lạc, nhưng ký ức về nó vẫn còn vẹn nguyên trong lòng, như một chiếc lá bàng đã lìa cành nhưng chưa bao giờ biến mất.

Có lẽ, vẻ đẹp của cây bàng không nằm ở sự hào nhoáng, không nằm ở những bông hoa rực rỡ mà người ta hay ngợi ca. Vẻ đẹp của nó là sự bền bỉ, là sự chuyển mình lặng lẽ, là sức sống trỗi dậy sau những ngày dài ngủ đông. Những chiếc lá non của nó là một lời nhắc nhở dịu dàng rằng: mọi điều trong cuộc sống đều có thể bắt đầu lại. Chỉ cần đủ niềm tin, chỉ cần đủ kiên trì, dù mùa đông có kéo dài đến đâu, thì mùa xuân vẫn sẽ về.

Giữa lòng thành phố đang hối hả chuyển mình, cây bàng vẫn đứng đó, điềm tĩnh, vững chãi, như một bài học về sự nhẫn nại và hy vọng. Nhìn cây bàng tháng Ba, tôi thấy lòng mình cũng nhẹ nhàng hơn. Những âu lo dường như cũng theo những chiếc lá già rụng xuống, để lại một khoảng không trong veo cho những điều tươi mới sắp tới.

Buổi sáng hôm ấy, tôi không vội vã lao vào công việc, cũng không vội nhấp một ngụm cà phê. Tôi chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn cây bàng, như nhìn vào chính tâm hồn mình. Và tôi biết rằng, ngày mai, khi trở lại nơi đây, cây bàng ấy vẫn sẽ tiếp tục thay đổi, tiếp tục vươn cành đón nắng. Những chiếc lá non sẽ đậm màu dần, sẽ mạnh mẽ hơn trong gió, và rồi một ngày nào đó, cũng sẽ rời cành, nhường chỗ cho những mầm xanh mới.

Vòng tuần hoàn của thiên nhiên, của sự sống, của những điều đã cũ và những điều sẽ tới, tất cả đều có trong cây bàng ấy, trong mùa xuân này, trong ánh nắng tháng Ba đang rọi qua từng kẽ lá. Và tôi mỉm cười an nhiên.

Trà Đông

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

HANOITV News | 04/04/2025

Chính sách thuế đối ứng của Tổng thống Mỹ Donald Trump đã tạo ra một cú sốc lớn đối với thương mại toàn cầu. Với khẩu hiệu "Nước Mỹ trên hết", ông Trump áp đặt hàng loạt mức thuế cao lên hàng hóa nhập khẩu, nhằm bảo vệ và thúc đẩy sản xuất nội địa, bù đắp khoản thâm hụt nợ công của Mỹ. Sâu xa hơn, Mỹ muốn dùng công cụ thuế để gây sức ép, buộc các đối tác thương mại phải đàm phán lại theo hướng có lợi hơn cho Mỹ.

Chiến thuật cứu hộ của Công an Việt Nam được đánh giá cao; Công tác cứu nạn ở Myanmar bước sang giai đoạn mới; Bắt tạm giam Quang Linh Vlog và Hằng Du Mục;... là những thông tin đáng chú ý trong bản tin hôm nay.

Ngoài phở, những món sợi nước như bún, miến vẫn luôn được nhiều người Hà Nội tìm đến cho bữa sáng hàng ngày. Với vị ngọt thanh, chua dịu nhẹ đặc trưng của dấm bỗng, bún riêu chính là một lựa chọn phù hợp để bắt đầu một ngày mới.

Bí thư Thành ủy Hà Nội Bùi Thị Minh Hoài viếng đồng chí Khamtay Siphandone; Bộ Quốc phòng thưởng từ 16 lần lương cơ sở khi cá nhân lập thành tích đột xuất đặc biệt xuất sắc; Bộ Y tế thông tin về các trường hợp mắc bệnh chưa rõ nguyên nhân tại Nga; Tòa án Hàn Quốc phế truất Tổng thống Yoon Suk Yeol;... là những thông tin đáng chú ý trong chương trình Thời sự 19h00 hôm nay.

Lãnh đạo cấp cao Đảng Nhà nước viếng đồng chí Khamtay Siphandone; Người Việt Nam tại Mandalay chung tay cứu trợ người dân Myanmar; Doanh nghiệp Việt Nam ứng phó với mức thuế cao của Mỹ; Tổng thống Mỹ công bố điều kiện giảm thuế đối ứng;... là những thông tin đáng chú ý trong chương trình hôm nay.