Đắng bùi dưa lá mì
Hồi con gái mẹ đẹp có tiếng ở làng, bao mối dạm hỏi mà bà ngoại không ưng. Rồi bố đi bộ đội về, qua hỏi, ngoại gật đầu cái rụp. Thành vợ thành chồng từ đó chớ có biết hò hẹn là gì. Vậy mà ăn đời ở kiếp tới giờ, vợ chồng cái nghĩa mới là quan trọng, cái tình chỉ thoáng phút giây đầu thôi, mẹ kết luận vậy sau khi kể xong câu chuyện đời mình.
Bởi cái nghĩa nặng sâu nên khi bố quyết định tha hương cầu thực, vào Nam lập nghiệp mẹ cũng gật đầu răm rắp nghe theo, bỏ cha bỏ mẹ, bỏ anh em, xóm giềng. Bà ngoại không khóc chỉ bảo mẹ: "Thuyền theo lái, gái theo chồng, ráng mà ăn ở thuận hòa với nhau".
Biết mẹ buồn, bố động viên: "Nhà đông con, ở quê lay lắt qua ngày không đủ cơm ăn, tội chúng nó lắm". Bố nói cũng có lý, hai sào ruộng tiêu chuẩn được non năm mươi ký lúa tươi, ăn dè lắm thì được ba tháng là cao tay, còn lại phần dài của năm cầm chắc đói. Nhưng miền đất mới biết no đói thế nào, mẹ mới chỉ biết qua lời kể của bố từ chuyến đi lần trước. Bởi vậy khi xe tới đèo Cả, nó cứ khóc ngặt đòi về nhà, mẹ cũng khóc theo. Bố không dỗ, mẹ chỉ lặng thinh nhìn cảnh vật qua kính xe. Mấy lần mẹ kể là mấy lần nó tưởng tượng ra đôi mắt bố khi đó, có khi ông đang cố kiềm giọt nước mắt vừa trào lên khóe mi để không khóc theo hai mẹ con. Có ai rời bỏ quê hương mà vui bao giờ?
Khi đứng trước mảnh đất bố đặt cọc mua từ lần đi trước, thấy những thân mì dại xanh um, mẹ thở phào nhẹ nhõm: Sống rồi! Kiểu gì thì kiểu cũng không lo đói nữa, nhổ một bụi mì, bóc vỏ ngâm nước qua đêm, bào sợi nấu lên được nồi đầy vun. Sợi dây thắt ruột gan suốt chặng đường dài được cởi bỏ, nghe lòng nhẹ hẫng niềm vui miền đất mới.
Từ đó đến nay cả gia đình gắn bó với mảnh đất hiền hòa. Nó lớn lên trọ trẹ tiếng miền Nam, mãi thành quen, đến giờ ít khi nói giọng quê choa nữa. Miền đất mới là vùng đất thịt pha sỏi, thích hợp trồng mì. Nó theo những mùa gieo hom mà phổng phao khi nào chẳng biết. Sáu tuổi, nó đã xách giỏ hom nặng quằn theo chân bố, cứ mỗi nhát cuốc xong lại gieo vào một hom rồi dùng chân lấp đất lại.
Thích nhất là được thăm rẫy mì sau kỳ gieo hom. Qua một cơn mưa những mầm non thi nhau nhú. Một màu xanh mướt mát, sắp xếp theo hàng theo lối, trông đẹp vô cùng.
Tới kỳ mưa nổi nước, rô đồng nhiều vô kể. Bố câu rô đồng về, mẹ hái lá mì non muối dưa đem kho chung. Dưa lá mì đăng đắng, bùi bùi kho với cá rô đồng và tóp mỡ thì ngon cháy cơm chứ chẳng chơi. Cái món ăn dân dã này theo chị em nó hết thời áo trắng. Lên đại học, vây bủa bởi bao thứ hào nhoáng nơi thị thành, thứ nhớ thương nhất lại là nồi cá kho dưa lá mì tóp mỡ của mẹ ngày mưa dầm.
Mùa thu hoạch mì bắt đầu từ đầu tháng 11, trùng với đợt thi học kỳ. Năm nào mì được giá, thương lái vào tận nhà thu mua. Có năm mì rẻ, họ ép giá, mẹ nhất quyết không bán mì tươi mà tự nhổ, lát mì khô.
Gốc mì vừa bật khỏi đất lúc nhúc củ to tròn chen nhau. Chị em nó reo lên thích thú nhìn thành quả một năm lao động vất vả của cả nhà. Bố uốn căm xe đạp sao cho hai đầu cuộn tròn, ở giữa thì để thẳng, làm thành cái móc cài vào dao để bào mì. Chiếc bào tự tạo này mới bền lâu được chứ thứ bào mua ngoài chợ được vài ba bữa là gãy, không chịu nổi công suất làm việc của cả gia đình.
Nhớ cái mùa mì cuối cùng khi nó vào đại học, mẹ bán mì khô dành dụm được hơn triệu dúi vào tay nó bảo vô Sài Gòn lo mà học. Nước mắt chỉ chực trào mà ráng nín thinh. Nhiêu đó là nửa vườn mì, là số tiền còn lại của cả nhà, đưa hết rồi mẹ lấy gì chợ búa mẹ ơi?
Được cái, xứ này thời tiết ôn hòa, mưa nắng đều đặn, không có bão lũ nên chỉ cần con người chịu khó làm ắt có dư. Từ hai bàn tay trắng ngày vào Nam lập nghiệp, bố mẹ đã dành dụm mua được hai mẫu đất, nuôi mấy đứa con ăn học đàng hoàng.
Hết xa nhà đi học, rồi lại xa thêm khi theo chồng về miền quê mới. Nỗi nhớ nhà nhớ quê nhiều khi cồn cào không sao ngủ được. Nhất là khi cơn mưa đầu mùa rớt, lại thèm được xách thùng hom nặng quằn theo chân bố, thèm nồi cá rô đồng kho dưa lá mì những ngày mưa tầm tã của mẹ.
Mỗi lần nhớ mẹ, nhớ quê nó hay lần giở những mùa mì trong ký ức ra xem. Quê hương ơi chỉ hai từ ngắn gọn mà cồn dậy trong lòng người xa xứ biết bao nỗi niềm. Hình như tình quê hương là thứ rễ cây, cứ bám đất ở đâu thì cắm sâu vào đấy, đơm hoa kết trái, bứng đi chỗ khác lại héo mòn, còi cọc. Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn! (Chế Lan Viên). Nghe sao thấm thía cõi lòng, rưng rưng nỗi niềm khó tỏ bày của người xa xứ…
Ngân Kim


Kỹ thuật in thủy ấn được biết tới là một kỹ thuật thiết kế hoa văn màu sắc trên bề mặt nước để tạo ra các tác phẩm có họa tiết tương tự như đá hoa cương, vân cát chảy,... Đây còn là kỹ thuật in độc bản, mang lại nhiều sự bất ngờ sau khi thành hình. Mời quý vị khán giả cùng khám phá cụ thể và chi tiết về kỹ thuật tranh thủy ấn!
Truyền thông Mỹ đưa ra các cuộc đàm phán kín giữa Mỹ và lực lượng hồi giáo Hamas về việc đảm bảo thả các con tin người Mỹ bị giam giữ tại Gaza đã diễn ra trong những tuần gần đây tại Doha, Qatar. Các quan chức Israel và Nhà Trắng ngày 5/3 cũng xác nhận thông tin. Đây là động thái chưa từng có, phá vỡ nguyên tắc ngoại giao lâu nay của Mỹ là không đàm phán với các nhóm bị coi là tổ chức khủng bố.
Lĩnh án 3 năm tù vì 'thổi giá' đất đến 30 tỷ đồng/m²; Khởi tố Tổng Giám đốc Công ty Triệu nụ cười về tội 'Lừa đảo'; Phân cấp nhiệm vụ của điều tra viên cấp xã;... là những thông tin đáng chú ý trong bản tin hôm nay.
Soobin giành 3 giải thưởng tại lễ trao giải Cống hiến 2025; Chu Bảo Quế: Người truyền cảm hứng, giữ lửa di sản; Hòa Minzy sẵn sàng chi tiền tỷ làm MV không nhà tài trợ... là những thông tin đáng chú ý có trong bản tin Thế giới Showbiz hôm nay.
Sống ở Hà Nội không chỉ có công việc và áp lực, mà còn có những khoảnh khắc sôi động của thể thao và rèn luyện sức khỏe để tái tạo năng lượng cho ngày làm việc mới.
Hơn 1,55 triệu biển số xe máy sắp được đấu giá; "Sưởi ấm bản cao" cùng cộng đồng xe lớn nhất Việt Nam; Thêm nhiều chuyến bay kết nối Hà Nội - Quảng Bình... là những nội dung đáng chú ý trong bản tin hôm nay.
0