Yêu thương khi tháng Một về
Có những khoảnh khắc khiến con người muốn sống chậm để lắng lại. Tháng Một đến rất khẽ, không ồn ào, mang rét ngọt cuối đông, nắng mỏng như tơ và những rung động dịu dàng trong tâm hồn.
Giữa những ngày đầu năm ấy, có người đã chọn cho mình một cách rất riêng để soi chiếu lại chính mình: nhìn vào một chậu lan ý đặt bên cửa sổ, để suy ngẫm về hành trình trưởng thành, về cách con người học yêu thương bản thân mình một cách đúng đắn hơn.
Tháng Một về, luôn mang theo cảm giác của một sự khởi đầu. Vừa trẻ trung, vừa gần gũi, như người bạn cũ trở lại sau một năm dài xa cách. Giữa cái lạnh se sắt và ánh nắng mỏng manh đang khẽ khoác lên mặt đất chiếc khăn voan trong suốt, lòng tôi bỗng chùng xuống trong một thoáng bồi hồi. Có lẽ, tháng Một tôi mong chờ không chỉ là sự tiếp nối của thời gian, mà là một cột mốc dịu dàng để tôi học cách chậm lại, nhìn sâu hơn vào chính mình.
Tháng Một năm trước, tôi tự tặng mình một món quà nhỏ: một chậu lan ý hợp với mệnh kim, đặt bên cửa sổ, ngay cạnh bàn làm việc. Tôi mong mỗi ngày, giữa những bộn bề lo toan, chỉ cần một lần chạm mắt vào mảng xanh ấy, lòng mình đã có thể lắng lại đôi chút. Sau tròn một năm, chậu lan ý vẫn ở đó - xanh tươi, lặng lẽ, như một người bạn hiền kiên nhẫn đồng hành.
Nếu ngày nào cũng nhìn, tôi sẽ không nhận ra lan ý đã thay đổi. Chỉ khi đặt cạnh ký ức về chậu cây non mới mua ngày nào, tôi mới thấy tán lá đã đầy đặn hơn, dáng cây vững vàng hơn. Sự lớn lên ấy không ồn ào, không vội vã, nhưng là có thật.
Tôi nhận ra, mình cũng đã đi qua một năm như thế. Trong guồng quay 365 ngày, mỗi ngày trôi qua dường như chẳng có gì khác biệt: vẫn công việc quen thuộc, những buổi sáng vội vàng, những chiều về mệt nhoài. Nhưng khi nhìn lại cả hành trình, tôi thấy mình đã đổi thay: bình tĩnh hơn trước những biến động, kiên nhẫn hơn với những điều chưa trọn vẹn. Giống như chậu lan ý bên cửa sổ, lặng lẽ đi qua bốn mùa mà vẫn giữ được sắc xanh.
Lan ý là loài cây dễ trồng, dễ sống. Chỉ cần một chút nước vừa phải, một chút ánh sáng dịu, cây đã có thể phát triển. Nhưng có những lúc tôi quên mất những điều tưởng như rất đơn giản ấy. Có lần quá bận rộn, tôi quên tưới nước, lá cây rũ xuống trong những ngày hanh khô. May mắn thay, một cơn mưa bất chợt hắt vào khung cửa sổ đã kịp giữ lại màu xanh cho cây. Lại có lúc vì lo lắng, tôi tưới quá tay, để rồi nhận ra: ngay cả sự quan tâm, nếu không đúng cách, cũng có thể trở thành tổn thương.
Nhìn lại một năm đã qua, tôi chợt hiểu mình cũng từng đối xử với bản thân như thế. Có những lúc tự ép mình phải mạnh mẽ liên tục, phải gánh vác nhiều hơn khả năng chịu đựng. Tôi nghĩ đó là trách nhiệm, là cố gắng cần thiết. Nhưng cơ thể và cảm xúc thì không nghĩ vậy. Chúng mệt mỏi, lên tiếng bằng những cơn đau, như một lời nhắc rằng yêu thương cũng cần sự lắng nghe và điều chỉnh.
Lan ý bên cửa sổ dạy tôi về sự đều đặn. Không chờ rảnh mới chăm, cũng không đợi đến khi héo úa mới cuống cuồng lo lắng. Mỗi ngày chỉ cần một chút: tưới nước vừa đủ, mở rèm đón nắng, xoay chậu rất khẽ để cây nhận ánh sáng đều hơn. Những việc nhỏ lặp lại ấy tạo nên một sức sống bền bỉ. Và tôi hiểu rằng, để đi đến cuối một hành trình, điều quan trọng không phải là những quyết tâm bùng nổ, mà là những thói quen tốt được gìn giữ mỗi ngày.
Những buổi sáng đầu năm, tôi đứng yên vài phút bên cửa sổ, ngắm tia nắng trượt qua những chiếc lá xanh. Không vội nghĩ đến kế hoạch hay mục tiêu, tôi chỉ lắng nghe chính mình. Khoảng lặng ngắn ngủi ấy đủ để tôi bắt đầu ngày mới nhẹ nhàng hơn, vững vàng hơn.
Tháng Một mở ra trước mắt tôi những cơ hội mới. Tôi không còn ép mình phải trở thành một phiên bản hoàn hảo. Điều tôi mong muốn chỉ là sống tử tế hơn với chính mình: biết giữ lại những điều cần thiết, biết buông bỏ những kỳ vọng quá sức, giống như tỉa đi vài chiếc lá già để cây có thêm không gian lớn lên.
Và khi đứng bên cửa sổ, nhìn chậu lan ý đã đồng hành suốt một năm qua, tôi thầm cảm ơn bản thân vì đã đủ kiên nhẫn. Cuộc sống không phải lúc nào cũng êm đềm, vẫn có những ngày bão giông. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần biết yêu thương đúng cách, cả cái cây và chính tôi đều sẽ tiếp tục lớn lên - bình thản và an nhiên - trong năm mới.
Tháng Một không đòi hỏi chúng ta phải thay đổi thật nhanh, thật nhiều. Đôi khi, chỉ cần học cách yêu thương bản thân vừa đủ, kiên nhẫn từng ngày, là đã đủ để đi tiếp một hành trình dài.
Trà Đông














