Yêu

Nhân sinh của con người trong kiếp sống này cũng giống như chiếc lá. Khi sinh ra như một chồi non, chồi non ấy phát triển, lớn lên, già đi và rụng lại về với cội của nó. Nhưng có người thuận buồm xuôi gió sống an yên đến già. Còn có người chẳng đủ duyên, đủ nợ với thế gian thì lại ra đi ở độ tuổi tươi đẹp nhất của đời người, bỏ lại biết bao điều còn dang dở.

Trong một chiều đông, có một người con gái, khi nhìn chiếc lá lìa cành, rồi khẽ chạm đất, thoáng chốc cô như nhìn thấy được cuộc đời của một con người. Khi sinh ra như một chồi non, chồi non ấy rồi sẽ phát triển, lớn lên, già đi và rụng lại về với cội của nó. Nhưng trong vòng đời của lá, đâu phải lá nào cũng được trọn vẹn như vậy. Nó sẽ phải đối mặt với giông gió, chắc hẳn sẽ có những chiếc lá xanh không cam lòng mà phải lìa cây. Nhân sinh của con người trong kiếp sống này cũng vậy. Có người thuận buồm xuôi gió sống an ổn đến già. Còn có người chẳng đủ duyên, đủ nợ với thế gian thì lại ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Và anh- Người cô yêu- cũng ra đi ở độ tuổi tươi đẹp nhất của đời người, bỏ lại cô và bao điều còn dang dở…

Chiều nay, Hường chia sẻ cùng bạn những dòng ký ức của Thảo Duyên.

Mặt trời lặn sau rặng tre già, đàn gà cũng líu ríu tìm chốn ngủ. Bên khung cửa sổ đã rỉ màu thời gian, tôi lặng thinh ngồi mân mê từng trang nhật ký úa vàng. Đã tròn hai năm, ngày anh về với hư không. Không gian cùng thời gian nơi đây ngưng lại theo dòng cảm xúc của tôi. Giọt nước mắt nặng trĩu, mặn chát nỗi đau rơi xuống dòng lưu bút năm xưa làm vỡ tan đi không gian yên ắng này. Tiếng thở dài làm cho tất cả lại chùng xuống. Tôi nhìn vào đôi mắt anh trên tấm ảnh đặt trang trọng đầu kệ sách. Nỗi xót xa trong lòng lại trào dâng lên. Tiếng “yêu” tha thiết hôm nào, lại ngập ngừng nơi bờ môi.

Trong cuốn nhật ký cũ, tôi nhìn thấy tấm ảnh của chúng tôi. Bàn tay tôi nhỏ bé, đặt trọn trong lòng bàn tay anh. Năm ấy, anh đã hứa sẽ chở che tôi cả phần đời về sau. Nhưng bỗng một ngày, anh lại ra đi mà không một lời từ biệt. Đến giờ đây, tôi vẫn cảm thấy hụt hẫng lắm. Bởi chúng tôi đã giành cho nhau cả một thời thanh xuân tươi đẹp, rực rỡ nhất.

Khẽ khàng chạm nhẹ lên tấm ảnh cũ, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm của tay anh. Bàn tay đã dắt tôi đi qua những ngày giông gió, bàn tay cứng rắn đã kéo tôi ra khỏi nỗi tuyệt vọng. Nhưng bàn tay ấy, đến cuối cùng chẳng thể nào nắm lấy tay tôi một lần nào nữa. Tôi tự mình lau lấy nước mắt, tôi nhận ra anh đã ra đi thật rồi.

Tôi lại nhớ trước ngày anh mất. Hôm ấy cũng cuối chiều, chúng tôi đèo nhau trên chiếc xe có tuổi đời bằng mình, thong dong khắp những con phố cổ. Hưởng thụ cái tiết trời nhẹ nhẹ, dịu dịu của mùa thu chốn này. Có góc phố ngõ kia đã trải thềm trắng của hoa sữa sau cơn gió heo may. Tôi và anh ghé vào quán trà nhỏ dưới gốc cây có hoa sữa đang bay bay. Chúng tôi gọi một ấm trà hoa nhài, cùng một dĩa kẹo gừng. Anh hái một chùm hoa trắng li ti, cài lên mái tóc tôi. Anh bảo: “Anh yêu con người xứ Bắc có trong em!” và nhìn tôi cười âu yếm.

Mới đó thôi… Vậy mà, anh đã xa tôi mãi mãi… Anh ra đi, để lại một khoảng trống trong tim tôi, nơi đó, cứ thỉnh thoảng lại nhói đau. Suốt những tháng ngày qua, tôi buộc mình phải quen với việc không có anh, phải chấp nhận sự thật rằng anh không còn bên tôi. Tôi ép mình phải đứng dậy để có thể tiếp tục bước đi trong cuộc đời.

Rồi một ngày, có người nói với tôi, cuộc đời mỗi người chỉ thu lại trong một hơi thở ngắn, dài hữu hạn. Mệnh người có nhanh, có chậm. Đến một lúc nào đó, chúng ta cũng phải đành lòng mà buông xuôi tất cả để ra đi. Vòng xoay của thế tục, như con nước chảy cuồn cuộn một đi không trở lại. Thời gian chẳng bao giờ vì ai mà dừng lại. Thế nên chuyện đến, đi hay ở của một người vẫn là lẽ thường của thế gian. Vạn sự tùy duyên. Phàm là cuộc đời, cứ nhẹ nhàng rồi chúng ta sẽ đi qua hết. Giữ tâm yên bình rồi cuộc đời sẽ bình yên với chúng ta.

Trong sự thăng trầm, biến đổi của vạn vật, cuối cùng tôi đã chọn cách bình tâm đối mặt. Thế là đã tròn hai năm. Nếu giờ đây, anh có về trong giấc mơ, thay vì rơi nước mắt, tôi chắc chắn sẽ có thể nhìn anh mà mỉm cười. Khép lại cuốn nhật kí, tôi lặng lẽ thắp cho anh một nén nhang. Hương trầm quyện vào không gian, lòng tôi nhẹ nhàng tựa hư không. Điều gì đã qua, tôi chấp nhận buông để nó qua đi. Hết lòng trân trọng và điểm tô cho hiện tại. Tôi tin chắc rằng tương lai vẫn đang chờ tôi ở ngày mai!

Lau đi giọt nước mắt còn vương, tôi quay sang nhìn vào đôi mắt anh, thầm cảm ơn ngày ấy đã cho ta được yêu. Chúng ta rồi vẫn phải sống, tiếp tục yêu, tiếp tục vòng xoay nơi chốn nhân gian này. Chỉ nguyện rằng dù bất luận có ra sao, ta vẫn bình yên ở cõi lòng./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Tháng Ba khép lại bằng những ngày nồm ẩm, lạnh se sắt xen lẫn những cơn mưa phùn lê thê. Miền Bắc giao mùa như một cô gái đỏng đảnh, lúc nắng ấm dịu dàng, lúc lại trở mình hờn dỗi, để lại trong không gian hơi ẩm bức bối, khiến lòng người cũng chùng xuống theo những giọt mưa.

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.

Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.