Vừa đủ bình yên

Những chiều mưa nhưng lòng người vẫn khô ráo, không còn đau đáu những nỗi ướt xưa... Tôi vẫn luôn tự hỏi cần bao nhiêu hạnh phúc thì con người cảm thấy bình yên?

Cớ sao cùng một hoàn cảnh mà có người bình thản còn có người kêu gào than khóc. Cũng có những người rất dễ hạnh phúc với những điều tưởng chừng nhỏ nhặt.

Như chiều nay ta không còn ôm chặt bóng hình ai đó vào lòng. Không còn dằn vặt bởi những sai lầm trong quá khứ. Phải chăng bình yên là thứ không được tính bằng ít hay nhiều mà bằng những điều mình có thể chấp nhận.

Chấp nhận tha thứ, chấp nhận lãng quên, chấp nhận những gì chưa như ý. Có khi ta phải thỏa hiệp giữa lý trí và trái tim, bớt tìm nguyên nhân một chút, bớt tự trách mình hay trách người một chút. Chỉ thế thôi, hạnh phúc tròn đầy!

Nếu một ngày chúng ta chưa cảm thấy bình yên, đó có thể là do ta ôm chặt phiền muộn vào lòng như thể lo sợ nếu như không giữ nó thì người khác sẽ mang ra giễu cợt. Chúng ta lo lắng, đau đáu, chúng ta chọc vào, khoét thành những hố sâu.

Ảnh minh hoạ: Internet.

Thật ra nỗi đau hay niềm vui, là tùy theo thứ mà ta quan tâm hay đặt nặng. Tôi từng đọc một câu ngạn ngữ "nỗi buồn sẽ bay đi trên đôi cánh thời gian", vậy nên, thay vì dành cả diện tích của trái tim để chất chứa nỗi buồn, ta cứ xem cuộc sống này như một vở tuồng. Có hỷ nộ ái ố, có buồn vui sướng khổ, khi tấm màn nhung khép lại, người nghệ sĩ đã quay về cuộc sống đời thường, ta là khán giả lại đang cười khóc vì ai?

Ngày xưa Trịnh Công Sơn viết: "Trong những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau", vậy nên ta và bản thân cũng tha thứ cho nhau nhỉ?

Tha thứ cho những nát nhàu cảm xúc, đã có lúc nhấn chìm ta xuống đáy vực sâu. Tha thứ cho những đêm thâu trăn trở giấc mơ đời, và cho những chơi vơi tuổi trẻ. Sai lầm không có nghĩa là đóng đinh mọi thứ tại thời điểm đó. Mà nó là một đòn bẩy để ta trưởng thành hơn.

Tôi đã từng dằn vặt rất nhiều bởi những nông nổi của mình nhưng rồi tôi ngày càng mệt mỏi còn kết quả cũng không thay đổi được gì. Thì thôi, tha thứ hết đi rồi bắt đầu lại, ta không yêu bản thân mình thì còn ai? Còn ai có thể nuôi dưỡng thay ta những hạt mầm bình yên nằm riêng trong tâm hồn mỗi con người.

Ảnh minh hoạ: Người đưa tin.

Có thể những ngày qua tôi và bạn đều khiếm khuyết nụ cười. Có thể tôi và bạn là những người không hoàn hảo. Có thể ta đã làm đau lòng một ai đó hoặc cũng có thể ai đó đã bỏ rơi ta. Tất cả những việc đó là các lát cắt khác nhau của cuộc sống mà thôi.

Chúng ta không thể làm vừa lòng tất cả mọi người, chúng ta không thể giỏi tất cả mọi lĩnh vực, hoặc chúng ta không thể không có những sai sót và khuyết điểm. Vậy nên, đã sai thì sửa, đã không giỏi thì học hỏi thêm, người đi rồi do đã hết duyên, mọi muộn phiền xin gửi theo mây trời rong chơi phiêu lãng.

Hãy sống những tháng ngày nhẹ nhàng, một bông hoa nở cũng cảm thấy vui, một nụ cười của đấng sinh thành cũng mang lại sự ấm áp. Hoặc như những chiều mưa dòng người vội vã, được về đến nhà vào bếp chuẩn bị một bữa cơm nóng thơm ngon.

Bình yên là bao lớn, bao lâu? Tôi nghĩ bình yên là chỉ khi cảm thấy vừa đủ. Vừa đủ buồn để vui, vừa đủ sóng gió để bình thản, vừa đủ nông nổi để trưởng thành và vừa đủ mệt nhoài để vun vén bình yên.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Phụ nữ hiện đại có rất nhiều mối quan tâm. Khi còn trẻ, họ tràn đầy nhiệt huyết, mục tiêu phấn đấu cho công danh sự nghiệp. Nhưng khi đã lập gia đình rồi, những lo toan đã ít nhiều chi phối họ, khiến họ luôn trăn trở làm sao để lựa chọn giữa sự nghiệp và gia đình?

Cuộc sống giống như một con đường dài, nơi mỗi bước chân ta đi qua đều mang theo những dấu vết của niềm vui, nỗi buồn và cả những vấp ngã. Không ai trong chúng ta bước đi mà không một lần trượt ngã. Nhưng điều kỳ diệu nhất của con người chính là khả năng đứng dậy từ những lần đó, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.

Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.

Những ngày vừa qua, vụ việc TikToker Phạm Thoại và mẹ bé Bắp công khai sao kê tiền từ thiện đang gây xôn xao dư luận. Ở vai trò là một người mẹ có con đang độ tuổi với bé Bắp, nhiều người cảm thấy thương xót cho bé khi phải chịu đựng những cơn đau do căn bệnh hiểm nghèo giày vò, lại vô tình trở thành trung tâm của biết bao bàn luận và tấn công trên mạng xã hội.

Tỉnh thức giữa ảo mộng không chỉ là hành trình tỉnh giấc sau cơn mê dài, mà còn là cuộc hành trình nhìn lại bản thân giữa thực tại đầy những lối đi mờ mịt và hoa lệ.

Tháng Ba, mùa xuân đã rải nắng nhẹ trên từng kẽ lá, từng ngọn cỏ non. Những ngày này, đất trời dịu dàng đến lạ, nhưng trong lòng mỗi người con lại đầy những cảm xúc khó gọi tên, bởi tháng Ba luôn gắn liền với hình bóng của mẹ.