Về với mưa rào mùa hạ

Mỗi mùa mưa đi qua đều mang theo những ký ức rất riêng của mỗi người: có người nhớ những con đường ướt nước, có người nhớ những lần vội vã trú mưa nơi góc phố, nhưng cũng có những cơn mưa, chỉ cần nghe tiếng mưa rơi thôi đã đủ đánh thức cả một miền ký ức tuổi thơ - nơi có mái nhà cũ, có vòng tay cha mẹ và những ngày tháng bình yên đã đi qua rất xa.

Không khí oi nồng như kéo bầu trời xuống thấp: hơi đất ngai ngái bốc lên, có tiếng lộp bộp nho nhỏ rồi càng lúc càng to dần. Tôi hít một hơi căng đầy lồng ngực, thả chân bước xuống giường, ngó ra ngoài khung cửa sổ.

Mưa rào thật rồi. Mưa sầm sập xuống mái tôn bếp nhà hàng xóm. Mưa gột rửa bụi bẩn trên tán lá cây lộc vừng ngoài sân. Giọt nọ nối tiếp giọt kia thành dòng, như bức mành mành trong suốt buông trước mắt. Làn mưa ấy hút lấy ánh nhìn và như thôi miên tâm trí, kéo tôi trở về những cơn mưa trong ký ức xa xưa.

Ngày ấy, tôi chỉ là một cô bé vô tư lự. Mỗi khi mưa rào kéo đến, tôi thường nằm trên giường, say sưa quan sát những giọt nước trong veo ngấm qua khe mái cũ. Chúng chậm rãi nối đuôi nhau di chuyển dọc theo chiếc ống tre như đang chơi trò đuổi bắt, cuối cùng dồn tụ lại rồi rơi xuống phát ra âm thanh lí lắc vui tai.

Những lúc ấy, mẹ thường kể cho tôi nghe những câu chuyện dân gian do chính bà tự sáng tác. Tiếng mưa rơi vào chiếc thùng tôn hứng bên dưới, mẹ bảo đó là tiếng của những trái quýt đang rụng. Tôi nghe đi nghe lại câu chuyện ấy không biết bao nhiêu lần mà vẫn thấy thú vị. Bởi mỗi lần nghe, âm thanh của mưa lại như minh họa sống động cho câu chuyện của mẹ.

Ngôi nhà nhỏ xíu, dột trước dột sau, vậy mà trong ký ức của tôi, mọi thứ quanh mình vẫn thật đáng yêu và ấm áp.

Rồi tôi lớn lên. Gia đình chuyển đến một căn nhà mái bằng ở tầng trên cùng của khu tập thể. Những cơn mưa lớn vẫn đến, nhưng nhà không còn dột nữa, cũng không còn tiếng nước lộp độp rơi vào thùng tôn. Thay vào đó chỉ còn tiếng gió táp ào ào vào cửa sổ mỗi khi giông bão kéo về. Nhưng giữa những cơn mưa giông sấm chớp ấy, lòng tôi lại thấy ấm áp lạ thường, bởi tôi biết, phía sau cánh cửa kia vẫn có cha mẹ ở bên.

Có những khi ngồi nhìn mưa rơi, tôi chợt nghĩ đến những người lao động ngoài kia đang vội vã chạy mưa, hay những mảnh đời không nơi nương tựa co ro bên đường với manh áo mỏng. Tôi càng thấy mình may mắn hơn khi giữa lúc mưa gió bão bùng vẫn có một mái nhà đủ vững chãi để chở che. Đó là những năm tháng thật đẹp của đời người khi gia đình còn sum vầy đầy đủ, cơn mưa kéo đến chẳng mang theo nỗi sợ hãi hay lo âu, mà chỉ gợi lên trong lòng tôi niềm biết ơn cuộc đời vì đã cho mình một khoảng trời bình yên.

Nhưng thời gian vẫn trôi đi như những dòng nước mưa ngoài hiên. Một ngày kia, cha mẹ tôi không còn bên nhau nữa. Và tôi, cũng giống như một kẻ độc hành giữa cuộc đời.

Có những tháng năm tôi lang thang ở nơi xa để tìm một chốn bình yên tạm bợ. Có lần, tôi trú mưa ở một quán nhỏ ven dốc. Tách cà phê trên tay vẫn còn ấm, nhưng trong lòng lại lạnh một nỗi chông chênh khó gọi tên. Qua khung cửa quán, mưa phủ trắng khoảng không. Nước chảy thành dòng trên mặt đường, rồi đổ về những rãnh phố núi. Dưới mái hiên nhỏ, có đôi tình nhân đứng sát bên nhau; chiếc ô nghiêng nghiêng để mặc những giọt nước rơi dài như muôn giọt lệ; bàn tay tìm lấy bàn tay. Tôi bỗng tự hỏi: sau mỗi cuộc tình, liệu trong ký ức của mỗi người có còn lại bóng dáng của những cơn mưa?

Có một thời gian dài, tôi cứ nghĩ rằng những chuyến đi và những cuộc phiêu lưu chớp nhoáng có thể giúp mình thoát ra khỏi thực tại. Tôi đi qua những vùng non xanh thơ mộng, góp nhặt những mảnh cảm xúc rơi vãi dọc đường.

Ngắm mưa ở một nơi xa lạ quả thật mang đến nhiều trải nghiệm đặc biệt. Nhưng rồi tôi nhận ra, những cơn mưa ấy chỉ làm cho thế giới cô độc của mình trở nên đẹp đẽ hơn ở bề ngoài, còn sâu bên trong vẫn là một khoảng trống chẳng thể lấp đầy.

Rồi trong một thời gian dài, tôi dường như trở nên vô cảm trước những cơn mưa. Giữa dòng người xe vội vã, tôi chỉ mong nhanh đến cơ quan rồi lại vội vã trở về nhà để hoàn thành những công việc và trách nhiệm của mình. Tôi không còn ngắm mưa thật chậm, không còn nghe mưa thật sâu và cũng quên mất mùi đất ẩm thân quen sau mỗi cơn mưa đầu mùa.

Có lẽ cuộc sống cứ trôi đi như thế nếu không có một ngày… tôi chợt dừng lại. Đó là khi tôi nhận ra cơn mưa đầu mùa đang tíu tít trước sân nhà. Những giọt mưa nhảy nhót trên tán lá xanh ngắt, gợi nhớ về những cơn mưa của tuổi thơ và cả những ngày thiếu nữ đã qua. Cơn mưa hôm nay bỗng mang lại cảm giác bình yên rất lạ.

Tôi nhận ra rằng, dù có lúc mình lãng quên, cơn mưa vẫn kiên nhẫn ở đó, chờ tôi nhận ra, chờ tôi quay về. Qua ô cửa sổ, tôi thấy bầu trời trong xanh hơn và trong lòng mình cũng có một khoảng trời mới - nhẹ nhõm và an lành. Cơn mưa dạy tôi biết bao dung với chính mình, để rồi từ đó biết yêu thương người khác nhiều hơn.

Với mỗi người, cơn mưa luôn gắn liền với những ký ức rất riêng. Những đứa trẻ ngày xưa từng cởi trần tắm mưa, giờ đây có thể đã trở thành ông bà, cha mẹ. Nhưng biết đâu, khi nhìn thấy một cơn mưa rào mùa hạ, trong đôi mắt họ vẫn ánh lên chút lấp lánh của một thời hồn nhiên tinh nghịch.

Đi qua những cơn mưa của thiên nhiên và cả những cơn mưa của cuộc đời, ta mới hiểu rằng: sau mỗi giông bão, con người vẫn có thể tìm lại sự bình yên. Giữa màn mưa mùa hạ, ta như tìm thấy đứa trẻ hồn nhiên năm nào - đang mỉm cười nắm tay mình, để cùng bước tiếp trên con đường phía trước.

Có những cơn mưa chỉ làm ướt con đường, nhưng cũng có những cơn mưa chạm đến ký ức, làm dịu đi những nỗi chông chênh trong lòng người. Và đôi khi, chỉ cần dừng lại một chút để lắng nghe tiếng mưa rơi, ta sẽ nhận ra rằng cuộc đời vẫn luôn dành cho mình những khoảng lặng rất dịu dàng.

Joni Hạnh Dung

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời