Trước khi thành bà, ngoại cũng là người mẹ
Chiều nay, Hường mời bạn nghe câu chuyện của Nguyễn Trúc, với những dòng ký ức yêu thương về ngoại của mình.
Tuổi thơ của tôi có những ngày nắng theo sau chân ngoại ra vườn cho gà ăn thóc, với những ngày mưa ngồi thu lu bên bếp lửa hồng trông chừng từng mẻ bánh xèo nóng hổi, với những đêm hè gối lên tay ngoại thiu thiu ngủ trong tiếng quạt lá lạo xạo. Ngoại hay bảo: “Trước khi thành bà, ngoại cũng là người mẹ. Sau khi có cháu, ngoại là mẹ của cả hai”. Tôi sinh ra, ngoại bế ẵm, bón từng thìa sữa. Khi tôi đi học, ngoại thay mẹ cha đến lớp họp phụ huynh.

Những năm Tiểu học, ngoại đưa tôi tới trường trên chiếc xe đạp cũ kĩ có từ thời mới giải phóng. Kí ức của tôi trôi qua êm ả trên những bánh xe đều đặn, cho đến ngày vòng quay ấy loạng choạng trật đường ray.
Trong một buổi chiều chập choạng, ngoại đột ngột bất tỉnh. Hoảng loạn, lo lắng và bất an - đủ mọi sắc thái cảm xúc lần lượt lộn nhào từng vòng trong trái tim non dại của tôi. Tôi không biết điều gì đang xảy ra bên trong cơ thể dần lạnh đi của bà tiên có đôi mắt nhắm nghiền. Ôm ngoại gục bên vệ đường, tôi chỉ biết cố gắng đung đưa tay bà trong sự hốt hoảng và tuyệt vọng.
Những lần ngất xỉu của ngoại diễn ra thường xuyên hơn như một điềm báo trước. Nhưng với hiểu biết của một đứa trẻ, tôi vô tư chẳng thể nhận ra khoảng thời gian ở với bà đã dần ngắn đi theo dòng chảy ngược của chiếc đồng hồ cát. Thế rồi, Ngoại phải vào Sài Gòn chữa bệnh. Những lần hiếm hoi về thăm nhà của ngoại lúc nào cũng đầy ắp quà bánh cho tôi trong cái túi vải xô bạc màu và nhàu nhĩ.
Vừa tròn năm, bệnh viện trả ngoại về cùng cái lắc đầu: “Thật xin lỗi”. Tế bào ung thư đã di căn, chèn vào dây thần kinh não, làm tâm trí ngoại không còn minh mẫn. Chẳng còn thấy được nụ cười hiền móm mém từ người bà đã chăm bẵm mình từ thưở mới lọt lòng. Tim tôi thắt nghẹn tưởng chừng như không thở nổi.

Một ngày nắng đẹp, ngoại đột nhiên bảo muốn ăn bánh cuốn. Chẳng kịp suy nghĩ, tôi vội vã chạy ra quán quen. Mua hai phần nóng hổi, tôi hy vọng bà có thể ăn nhiều hơn một chút. Ngoại ăn một phần, còn một phần thì đem cất kỹ trong cái túi vải xô quen thuộc. Khi tôi hỏi dò, ngoại vỗ về bọc bánh như một món quà cực kì quý giá: Cái này… là cho bé út! Lúc đó, tôi liền òa khóc như một đứa nhóc ham chơi quên đường về tổ ấm.
Từ khoảnh khắc bé xíu ấy, tôi chợt trưởng thành. Ngoại quên hết tất cả ký ức trước kia, nhưng luôn nhớ tới đứa cháu nhỏ. Còn tôi có lẽ cả đời này sẽ chẳng thể nào quên được bóng hình ngoại./.


Có một người, cũng như bao người mẹ khác, luôn khao khát một mái ấm bình yên cho các con mình. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra như ta mong muốn.
Những sáng mai thức giấc giữa vô vàn tiếng chim, có người chợt nhận ra thành phố nơi cô sống là một thành phố hiền lành, không chỉ dành cho con người mà còn dành cho chim muông hoa cỏ.
Có những điều trong đời, dù muốn hay không, người ta vẫn bị đặt trong một chiếc khung vô hình. Chiếc khung ấy mang tên định kiến. Định kiến giống như một tấm gương mờ, phản chiếu những hình ảnh lệch lạc và bóp méo mọi điều vốn dĩ thật giản đơn.
Phụ nữ hiện đại có rất nhiều mối quan tâm. Khi còn trẻ, họ tràn đầy nhiệt huyết, mục tiêu phấn đấu cho công danh sự nghiệp. Nhưng khi đã lập gia đình rồi, những lo toan đã ít nhiều chi phối họ, khiến họ luôn trăn trở làm sao để lựa chọn giữa sự nghiệp và gia đình?
Cuộc sống giống như một con đường dài, nơi mỗi bước chân ta đi qua đều mang theo những dấu vết của niềm vui, nỗi buồn và cả những vấp ngã. Không ai trong chúng ta bước đi mà không một lần trượt ngã. Nhưng điều kỳ diệu nhất của con người chính là khả năng đứng dậy từ những lần đó, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.
Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.
0