Trôi theo miền nhớ
Chiều muộn, hai cha con dẫn nhau đi ngắm hoàng hôn, nhìn bầu trời chuyển từ màu xanh sang đỏ hồng rực rỡ. Mặt trời bừng lên tia nắng cuối ngày, đỏ lựng rồi dần ẩn mình vào biển. Lúc này mặt trời không còn chói lóa cao vọi mà hiền hoà gần gũi, như thể chìa tay ra là chạm được vào.
Cha dắt tay con chơi trò đón sóng. Ngọn sóng từ xa ập đến, con không kịp nhảy lên, lóp ngóp giữa lớp bọt trắng phau. Cha bế con lên quay một vòng, cười ha hả. Chơi đến mệt nhoài, hai cha con nằm dài trên triền cát, đếm từng ngôi sao từ từ xuất hiện, nhấp nháy trên nền nhung đen thẳm. Này là sao cha, kia là sao mẹ, xa tít tắp mới là sao con. Con thiu thiu ngủ, cha cõng con, mang theo giấc mơ về nhà.

Cha khéo tay, tự đan lưới đánh cá. Cha đan cho con chiếc võng nhỏ xinh. Võng làm bằng cước, mẹ sợ con gái đau, đem đệm lót. Con không chịu, để mặc da thịt dọc ngang hình mắc lưới. Cha cười, con gái cha chạm trổ lên người à. Chiếc võng ấy, nay đã thủng vài chỗ, con vẫn dùng đu đưa con gái vào giấc ngủ mỗi ngày.
Con nhớ da diết thuở cha cùng các chú trong làng đi đánh cá. Mỗi khi màn đêm buông xuống, trời và biển hoà một màu đen thẫm, cha hào hứng đẩy thuyền thúng ra khơi. Đến khi bình minh thức giấc, cha mang về lưới đầy cá tôm. Mẹ tỉ mẩn gỡ từng con, phân loại đem bán, hoặc phơi khô để dành mùa mưa bão. Hôm nào nghỉ học là con ra bờ biển ngồi, đón cha làm trò trên chiếc thúng trở về.
Hồi con bé xíu, cha cho con lên thúng cùng cha ra biển. Con lắc lư theo nhịp sóng, tiếng cười hoà vào tiếng hát của biển khơi. Con học cấp hai, cha chỉ con cách chèo, làm sao cho thúng không xoay tròn, nhẹ nhàng nhấp nhô trên đầu ngọn sóng. Mẹ phản đối, con gái cần gì biết nghề này. Cha và con thè lưỡi nhìn nhau, ăn ý trong thỏa thuận ngầm. Đợi mẹ đi vắng cha con mình tiếp tục.

Rồi cha bỏ thúng đi thuyền lớn. Cha nói cha muốn khám phá đại dương, quanh quẩn gần bờ không thỏa chí của cha.
Chuyến đầu tiên, hai mẹ con trông ngóng từng ngày. Mong trời yên biển lặng. Hơn tháng sau cha về, niềm vui vỡ oà. Thuyền cha trúng được mẻ cá lớn. Cha vuốt tóc con cười sảng khoái. Con gái lớn tướng, không cõng được. Hai cha con kẻ trước người sau, men theo mùi thơm ngào ngạt của món ngon mẹ nấu lần về.
Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, cha tiếp tục ra khơi. Lúc đó vào cuối tháng 11 âm lịch, mùa biển động. Nhiều tàu thuyền chọn cách trú bờ. Cha nói chỉ cần trúng mẻ cá ngừ đại dương, cha về ăn Tết cùng hai mẹ con. Mẹ và con lại thắc thỏm từng ngày, cầu trời phù hộ cha bình an.

Cuối tháng Chạp, trong lúc hai mẹ con hồ hởi đợi cha về, thì nhận tin dữ. Tàu bị đắm lúc quay về. Cha mất tích. Nỗi đau quá lớn, quá đột ngột. Mẹ ngất xỉu, con gào khóc thảm thiết. Thế nhưng hai mẹ con vẫn nuôi hy vọng vì chưa tìm thấy xác của cha. Chưa thấy xác tức là còn cơ hội, đâu đó giữa đại dương cha vẫn tìm con đường sống trở về.
Mỗi ngày, con ngồi đợi cha trên bờ cát. Ngày qua ngày, hy vọng mong manh theo nắng chiều tắt lịm. Con như quả bóng xì hơi, nước mắt tuôn chảy cùng nỗi đau mất cha.
Cha ra đi, mẹ vẫn ở lại làng chài. Mẹ nói, cha còn lạnh lẽo giữa biển khơi, mẹ ở cạnh bầu bạn. Biết đâu một ngày, thân xác cha tìm đường về, không ai đón thì tội.
Nhiều năm con không đến gần biển. Con ghét biển cướp mất người cha yêu quý của mình. Đến khi con trở thành mẹ của đứa con gái bé bỏng, con mới lần nữa chạm vào. Con đặt tên con gái là Cá, như niềm nhung nhớ về cha, người đàn ông tên Biển.
Con mang Cá đến với biển. Để bé hoà vào niềm vui biển mà cha từng mang đến cho con. Để cha ôm cháu ngoại yêu dấu của mình.
Con sóng đùa nghịch tung nước vào người, khiến con ướt sũng. Giơ tay vuốt giọt nước biển mặn mòi, con thì thầm. Cha yêu biển đến hơi thở cuối cùng. Cha chọn cách gửi mình vào biển. Con sẽ cùng biển lưu giữ những ký ức đẹp đẽ về cha. Như con sóng ngoài khơi rì rào hát mãi…


Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?
Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.
"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.
Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.
Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.
0