Tìm vị ngọt cho ly cafe cuộc đời

Có những buổi sáng bắt đầu bằng một điều rất nhỏ bé. Chỉ là một ly cà phê, một cơn mưa vừa dứt, hay một câu nói tình cờ chợt gợi mở trong lòng ta một suy ngẫm. Và đôi khi, từ những điều giản dị ấy, ta nhận ra một triết lý rất nhẹ nhàng về cách sống: nếu cuộc đời có lúc đắng, ta hoàn toàn có thể tự mình tìm thêm vị ngọt.

Sáng nay, không khí ở đô thành trở nên mát dịu hơn sau cơn mưa. Mùa đang chuyển, và cái se dịu của buổi sớm khiến người ta vừa dễ chịu, vừa hơi lười biếng sau một giấc ngủ dài. Nhưng thói quen đến trường mỗi sáng vẫn luôn được tôi giữ gìn như một nếp sinh hoạt quen thuộc.

Những ngày vội vã chạy xe đến trường, len lỏi qua dòng xe cộ đông đúc đôi khi khiến tôi mệt mỏi. Thế nhưng, chỉ cần bước vào lớp học, bắt đầu tiết dạy, nhìn thấy ánh mắt của sinh viên, mọi cảm giác nặng nề dường như tan biến. Với tôi, khoảnh khắc ấy giống như một cách khởi động tinh thần cho cả ngày dài phía trước.

Sáng nay, khi vừa vào trường, một nhóm sinh viên mang đến cho tôi một ly cà phê các em nhận được từ gian hàng khuyến mãi đặt giữa sân trường. Tôi mỉm cười và nói: “Cô không uống được cà phê đâu.” Nhưng các em vẫn vui vẻ đặt ly cà phê lên bàn giáo viên, như một món quà nhỏ của buổi sáng.

Đến giờ ra về, tôi cầm ly cà phê ấy nếm thử. Vị khá đắng vì pha ít sữa. Hậu vị của nó vẫn còn vương lại khi tôi chạy xe trên đường về nhà. Và chính vị đắng ấy bỗng khiến tôi nhớ đến một câu nói mình rất thích từ khi còn nhỏ: Khi cà phê bị đắng, đừng vội đổ nó đi. Hãy tìm cách làm cho nó ngọt hơn. Hãy làm điều tương tự với cuộc sống.

Chợt nghĩ, cuộc sống của mỗi người cũng giống như một ly cà phê vậy. Hương vị của nó không chỉ phụ thuộc vào bản thân cà phê, mà còn phụ thuộc vào cách ta pha chế. Nếu thêm nhiều nước, nó sẽ nhạt. Nếu cho quá nhiều đường hay sữa, nó lại trở nên quá ngọt. Và nếu để nguyên chất, vị đắng sẽ hiện rõ.

Cuộc đời cũng vậy. Có những ngày mọi thứ dường như hoàn hảo, giống như một ly cà phê được pha đúng công thức. Nhưng cũng có những ngày ta pha sai, phải đổ đi và bắt đầu lại từ đầu. Dù thế nào, ly cà phê ấy vẫn là của chúng ta. Và cách thưởng thức nó ra sao, chính là quyền lựa chọn của người uống.

Trong hành trình sống, chắc hẳn ai cũng từng có những ngày nặng nề. Những ngày mà cảm giác thất vọng, mất mát hay tổn thương bủa vây. Có những buổi sáng thức dậy, lòng người nặng trĩu như vừa uống cạn một ly cà phê đắng.

Nhưng rồi, dù thế nào đi nữa, chúng ta vẫn phải tiếp tục bước đi. Cuộc sống không vì nỗi buồn của một ai mà dừng lại. Và cũng giống như ly cà phê kia, ta luôn có cách để làm dịu đi vị đắng của nó. Đôi khi, vị ngọt ấy đến từ những điều rất giản dị: Một nụ cười dành cho ai đó, một lời chào thân thiện, một bản nhạc nhẹ nhàng, một cuốn sách hay, hay chỉ đơn giản là một chuyến đi xa để làm mới tâm hồn.

Có một thời gian, tôi từng rất ám ảnh với sự rời xa của những người xung quanh. Khi quen biết và trò chuyện với ai đó, tôi luôn mong sự kết nối ấy sẽ kéo dài thật lâu. Và mỗi khi mối liên hệ ấy dần phai nhạt, lòng tôi lại cảm thấy hụt hẫng. Những lúc như vậy, bà tôi thường nhẹ nhàng nói: “Con à, cuộc đời giống như một chuyến tàu. Con không dừng lại ở mọi nhà ga. Và cũng không phải ai cũng có thể đi cùng con đến ga cuối cùng.”

Ngày còn trẻ, tôi không thật sự hiểu hết ý nghĩa của lời bà nói. Nhưng sau nhiều năm tháng, khi nhìn lại, tôi mới nhận ra bà đã nói một điều rất đúng. Khi ta còn trẻ, chuyến tàu cuộc đời luôn đông đúc và ồn ào. Các toa tàu đầy ắp bạn bè, người thân, đồng nghiệp. Tiếng cười, những cuộc trò chuyện, những kế hoạch tương lai khiến ta tin rằng chuyến đi ấy sẽ kéo dài mãi mãi.

Nhưng rồi thời gian trôi qua. Vì nhiều lý do khác nhau, có người sẽ xuống tàu ở những ga khác. Có người rẽ sang một hành trình khác. Những toa tàu của tuổi trưởng thành vì thế mà thưa dần.

Đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra chuyến tàu không còn đông như trước nữa. Và chính khi ấy, ta hiểu rằng điều quan trọng không phải là tiếc nuối những người đã rời đi, mà là trân trọng những người vẫn còn đang ngồi bên cạnh mình.

Cuộc đời thực sự giống như một chuyến tàu với vô số cuộc gặp gỡ và chia ly. Điều chúng ta có thể làm không phải là giữ chân tất cả mọi người, mà là trân trọng từng khoảnh khắc được đồng hành cùng nhau. Để rồi khi chuyến tàu ấy dừng lại ở ga cuối cùng của đời người, ta có thể mỉm cười và nhận ra rằng mình đã sống một hành trình trọn vẹn.

Chiều hôm qua, sau khi hoàn thành kỳ thi giữa kỳ trở về nhà, bầu trời vốn ấm áp bỗng chốc trở nên u ám. Tôi đi giữa không gian xám xịt ấy và chợt nghĩ rằng: cuộc đời không nhất thiết phải u ám như vậy. Bởi mỗi chúng ta đều có khả năng tự thắp sáng cuộc đời mình. Chúng ta có thể tìm lại sự cân bằng từ việc rèn luyện thể thao, từ sự nỗ lực trong công việc, từ những thói quen nhỏ bé mỗi ngày. Khi một người đủ mạnh mẽ để yêu thương chính mình, họ sẽ tỏa ra một thứ ánh sáng rất riêng - thứ ánh sáng của sự bình an và tích cực.

Có lẽ, điều quan trọng nhất trong hành trình sống chính là luôn kiên nhẫn đi tìm vị ngọt cho ly cà phê cuộc đời. Một chút kiên nhẫn. Một chút bao dung. Một chút yêu thương. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại có thể làm thay đổi hương vị của cả một cuộc đời.

Cầu chúc cho mỗi chúng ta, giữa những bộn bề của cuộc sống, vẫn luôn tìm được cho mình những nguồn năng lượng tích cực. Để mỗi ngày trôi qua, dù có đôi lúc đắng chát, ta vẫn có thể nhẹ nhàng mỉm cười và tiếp tục bước đi. Bởi chỉ cần ta còn sẵn sàng đi tìm vị ngọt, cuộc đời sẽ không bao giờ chỉ có vị đắng.

Tuyết Như

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời