Thanh xuân ngắn ngủi nên phải rực rỡ

Sự hiện hữu của thời gian trở nên rõ rệt là khi trên khuôn mặt xuất hiện thêm những nếp gấp, một vài vết tàn nhang cùng màu tóc dần ngả bạc. Thời gian vô tình khiến những hoạt động mà mình vốn yêu thích bỗng trở nên khó thực hiện, mặc dù lòng nhiệt huyết vẫn còn nhưng tuổi tác và khuôn mặt đã không còn phù hợp nữa rồi.

Trời sinh vốn là đứa ưa dịch chuyển, lúc còn đôi mươi, tôi hiếm khi ngồi im một chỗ. Một năm tôi thường đi du lịch chỗ này chỗ kia vài lần, có lúc tham gia mấy giải chạy, có khi đi tập nhảy rồi tất bật với những cuộc thi trong công ty. Bạn bè thân thiết của tôi cũng không ít, nhóm bạn phượt, bạn trong nhóm nhảy, rồi bạn gặp gỡ trong những mùa chạy đường xa. Chúng tôi thường tụ tập ăn uống, ngồi kề bên nhau nói đủ thứ chuyện trên đời, cũng thường an ủi giúp đỡ nhau những lúc khó khăn, hoạn nạn. Một năm chúng tôi thường hoạt động không ngừng nghỉ nhưng chẳng hề thấy mệt, tinh lực dồi dào, nhiệt huyết dâng trào, chỉ cảm thấy năng lượng luôn bơm đầy trong lồng ngực.

Thế nhưng, mấy năm gần đây cuộc sống của tôi bỗng tất bật, bộn bề lo toan. Sáng sớm tôi đã ra khỏi nhà, một ngày tám tiếng không đủ phải tăng ca tới tối muộn mới trở về phòng. Tuy được làm công việc yêu thích, học hỏi được nhiều kiến thức và kỹ năng nhưng đôi khi những bộn bề đó cũng làm tôi cảm thấy hụt hơi.

Những buổi tối lững thững về nhà, nhìn hàng cây khẳng khiu đổ bóng dài trên mặt đường, ngọn gió đìu hiu khẽ lay tán lá khô, tôi bỗng thấy trống vắng trong lòng, bước chân dường như cũng trở nên nặng trĩu hơn mức bình thường.

Thế rồi mỗi lần nhìn mình trong gương, tôi phát hiện những vết nhăn nheo bắt đầu xuất hiện và kéo theo nhau chạy dài nơi đuôi mắt. Có những vệt dài chồng chéo chẳng có lối có hàng, chúng đua nhau khoe dáng mỗi khi cười, khi nói. Đặc biệt, khi tức giận, âu sầu, chúng lại như hằn sâu thêm vào khuôn mặt mình.

Hóa ra mình đã không còn trẻ nữa!

Thời gian vẫn đang trôi, không vì cái hụt hơi của bạn mà chậm lại. (Ảnh: Smile Media)

Miệt mài chạy đua mãi trên đường rồi tới lúc tôi cũng nhận ra, thời gian đang dần lấy đi của mình mọi thứ. Khuôn mặt non nớt ngây ngô, nụ cười tươi tắn hồn nhiên, lòng nhiệt thành và niềm đam mê với những bước nhảy dưới ánh hào quang sân khấu. Sức khỏe tôi cũng không còn bền bỉ như trước, đi xe máy đường dài đã cảm thấy xương khớp kêu gào lên án.

Bạn thấy đấy, thời gian vẫn đang trôi, không vì cái hụt hơi của bạn mà chậm lại, càng không vì những mệt nhọc, khổ cực của bạn mà ôm ấp, vỗ về dù chỉ một chút. Bạn cũng sẽ vậy thôi, thanh xuân của bạn có bao nhiêu nhiệt huyết, có những cuộc vui chơi, những mối quan hệ thân thiết có thể nói chuyện với nhau thâu đêm suốt sáng, nhưng rồi khi tâm hồn bạn đủ sâu lắng, bạn cũng sẽ cần những khoảng lặng cho riêng mình, nói chuyện với chính mình. Mặc dù lòng nhiệt thành của bạn vẫn tràn đầy như cũ nhưng rồi sẽ có lúc bạn chỉ muốn đứng ở cánh gà, nhìn những người trên sân khấu đang tỏa sáng kia, hỗ trợ, thật lòng cổ vũ cho họ.

Thanh xuân của tôi dù có ngắn ngủi nhưng rực rỡ, rộn ràng. Tôi đã đi được tới nơi mình muốn đến, đã ăn những món ngon đặc sắc, đã gặp được người mà tôi muốn gặp, đã yêu và được yêu. Đi đến được thời điểm này rồi, đắng cay mặn ngọt cũng đã trải qua, hy vọng tháng ngày dài phía trước tôi và bạn vẫn ở đây, thảnh thơi uống trà và đọc một cuốn sách hay.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Có một người, cũng như bao người mẹ khác, luôn khao khát một mái ấm bình yên cho các con mình. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra như ta mong muốn.

Những sáng mai thức giấc giữa vô vàn tiếng chim, có người chợt nhận ra thành phố nơi cô sống là một thành phố hiền lành, không chỉ dành cho con người mà còn dành cho chim muông hoa cỏ.

Có những điều trong đời, dù muốn hay không, người ta vẫn bị đặt trong một chiếc khung vô hình. Chiếc khung ấy mang tên định kiến. Định kiến giống như một tấm gương mờ, phản chiếu những hình ảnh lệch lạc và bóp méo mọi điều vốn dĩ thật giản đơn.

Phụ nữ hiện đại có rất nhiều mối quan tâm. Khi còn trẻ, họ tràn đầy nhiệt huyết, mục tiêu phấn đấu cho công danh sự nghiệp. Nhưng khi đã lập gia đình rồi, những lo toan đã ít nhiều chi phối họ, khiến họ luôn trăn trở làm sao để lựa chọn giữa sự nghiệp và gia đình?

Cuộc sống giống như một con đường dài, nơi mỗi bước chân ta đi qua đều mang theo những dấu vết của niềm vui, nỗi buồn và cả những vấp ngã. Không ai trong chúng ta bước đi mà không một lần trượt ngã. Nhưng điều kỳ diệu nhất của con người chính là khả năng đứng dậy từ những lần đó, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.

Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.