Thanh âm mùa Xuân
Chiều nay, mời bạn cùng theo những dòng suy tư của Hoàng Hạnh trong một ngày mùa Xuân.
Trong một buổi sớm mai, mùa xuân khẽ khàng gõ cửa. Xuân đậu trên những chồi non, búp lá, e ấp những nụ hoa đang chộn rộn, háo hức chờ đến ngày bung cánh. Xuân gieo vào đất trời những thanh âm rộn rã. Xuân mang theo những giai điệu của sự sống, của tình yêu, của hội ngộ đoàn viên cùng với sức trẻ và hy vọng.
Giai điệu xuân ngọt ngào mà tha thiết thế, khiến người ta bần thần và say đắm mãi không thôi. Xuân chắt chiu tất cả những gì tinh túy, cô đọng, dịu dàng mà ôn hòa nhất của đất trời, tưới tắm lên vạn vật trong màu xanh ngút ngàn của cỏ cây, hoa lá, trong không khí rộn ràng và náo nhiệt của những tháng ngày năm mới.

Nhưng cũng có khi bạn chợt giật mình tự hỏi, liệu mùa xuân này có kéo dài mãi mãi? Trong giờ phút ôm trọn lấy xuân vào lòng, ai cũng hiểu, trong dòng chảy hối hả của thời gian, con người luôn muốn giang tay níu kéo lại chút khoảnh khắc ngập tràn tình yêu và sự sống, chợt nuối tiếc những ngày đã đi qua... Trong hương gió, tôi bất giác nhớ tới những lời thơ của thi sĩ Xuân Diệu:
“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”
Con người luôn là thế. Vẫn biết vạn vật đều nằm trong quy luật của tạo hóa, nhưng ta luôn khao khát giữ lấy cái đẹp, không muốn xa rời. Cho đến một ngày, ta chợt nhận ra:
“Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”
Cuộc sống là một vòng tuần hoàn liên tục, có đến có đi, có bắt đầu rồi có kết thúc. Chúng ta mong chờ từng khoảnh khắc đến rồi lại luyến tiếc không thôi khi khoảnh khắc ấy qua đi. Không có thứ gì là vĩnh cửu. Chỉ có những khoảnh khắc đặc biệt mà trái tim khắc ghi, còn mãi.
Vẫn biết trời đất trường tồn, xuân đến xuân đi là quy luật tự nhiên, nhưng lòng ta vẫn chạnh lòng tiếc nuối. Một xuân qua đi, lòng người già thêm một chút, tình đời hiểu thêm một chút, chợt thấy tiếc những điều đã qua, thêm khát khao giữ ngày hiện tại. Trong vòng xoáy của cuộc sống hối hả, người ta thường vội vàng đánh mất ngày hôm qua, lãng phí thêm ngày hôm nay và thêm vào chút tiếc nuối của ngày mai.

Trong khoảnh khắc nắng xuân ngập tràn, ta tự nhủ với lòng mình bài học phải trân trọng những thời khắc đang hiện hữu. Để cuộc đời không lãng phí và ta không phải trả giá cho những dằn vặt và tiếc nuối.
Một năm có bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông nhưng chỉ có mùa Xuân mới khiến cho lòng người xao xuyến và có nhiều trăn trở đến vậy. Tiết trời se lạnh càng khiến con người ta thổn thức trước cảnh sắc bao la. Để rồi, khi ta đắm chìm trong những giai điệu rộn rã của mùa xuân ta thấy mình như một nốt nhạc hòa cùng bản nhạc đất trời. Mong rằng, chúng ta sẽ cùng nâng niu, sống hết mình với những giây phút hiện tại, để mai này, khi ngoảnh nhìn lại những đoạn đường đã đi qua, ta sẽ có thể mỉm cười./.


Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?
Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.
"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.
Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.
Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.
0