Tháng 12 về trong cơn gió se lạnh

Nếu bạn đã thấy hơi lạnh tràn về trên phố mỗi sớm mai, đã thấy cuốn lịch trên tường mỏng dần đi theo ngày tháng... thì cho dù có bận rộn để hoàn thành kế hoạch của năm, cho dù có đang mải miết chinh chiến vì áo vì cơm, cũng có đôi lần lòng chùng xuống. Vì ngoài kia, tháng 12 đã về, đã lấp ló đâu đó, trên vệt nắng vàng nhạt đầu ngày, trong cơn gió se se mỗi sáng, trong những đêm lành lạnh một mình.

Trong đời người, có hai thứ rất mơ hồ, nhưng chắc chắn rất khó quên, đó là âm thanh và mùi hương. Những ngày của tháng 12 mang mùi hương gợi nhắc, êm đềm và lãng mạn. Cái mùi hương làm nhớ những gì xưa cũ đã qua. Để bất chợt một sáng tháng 12, thấy giật mình, dáo dác kiếm tìm vì mùi hương trong gió quen thuộc quá.

Tháng 12 là những đêm khó ngủ, nằm đếm thử đêm dài bao nhiêu. Chợt nghe tiếng nhạc từ xa vẳng tới, hiu hắt, mộng mị "mùa Noel đó, anh dắt em vào tình yêu", mà xao xác, mà nhè nhẹ buồn. Căng tai mà nghe, cảm giác xa xăm cứ vọng về, thật gần. Nhỏ xíu vậy thôi, bài hát cũ rích, vậy mà xui khiến hoang phí cảm xúc quá chừng.

Và ký ức tháng 12, điều mà bỗng dưng, sớm mai thức giấc tự nhiên nhớ như in. Nhớ những cơn gió lạnh tê người. Nhớ những chiều ẩm ướt mưa, tan học về trên những con đường đầy lá rụng. Nhớ những đêm hun hút gió, ngồi mơ mộng những ngày mai tươi sáng. Nhớ hơi ấm của bàn tay tìm một bàn tay, trong một ngày thật lạnh, mắt lấp lánh sáng. Nhớ khuôn mặt áp vào khuôn mặt, trong một góc nào đó, của cái đêm cuối tháng 12 mờ ảo… Tất cả giờ cứ hiện về trong tim, thương làm sao!

Tháng 12 của bây giờ, ra phố, đèn hoa ngợp trời. Không khí lễ hội như ùa vào từng ngóc ngách. Đèn nhấp nháy trên các tòa nhà cao tầng. Nhạc huyên náo khắp các con phố. Khúc nhạc Giáng sinh, khúc ca mừng năm mới. Người người như tất bật hơn, để chạy đua với thời gian. Lòng người như hào sảng hơn để buông bỏ, để dọn mình. Để đón chờ những điều mới mẻ phía trước. Tháng 12, cứ như một nốt lặng của năm, cho dừng lại, cho soi rọi những ngày tháng ròng rã đã qua, rồi bước tiếp.

Tạo hóa cũng khéo lắm. Cứ tháng 12 là đẹp. Trời đẹp. Nắng đẹp. Hoa lá đẹp. Và cả con người. Những chàng trai tháng 12 mạnh mẽ, phóng khoáng và chân tình. Những cô gái tháng 12 thì lãng mạn và xinh xắn. Nên tháng 12, được gọi thêm là mùa cưới. Xưa, cứ hay thắc mắc, chẳng phải yêu là cưới sao, hà cớ gì lại cần đến mùa? Thì ra, người ta đôi khi cũng tìm một lý do, để cho ra kết thúc. Thì yêu đủ rồi. Tìm hiểu đủ rồi. Hờn giận cũng đủ rồi. Chọn cái tháng lành lạnh, huyên náo, lãng đãng đó, để về với nhau. Để rồi bao năm sau, có chuyện để nhắc rằng, tháng 12 năm ấy…

Rồi một chiều ngồi trong góc quán quen. Bên cạnh là tiếng cười trong vắt của ai đó. Lẩn thẩn nhìn nắng rơi trên thềm đầy lá. Loay hoay nhẩm tính đời mình, trong 11 tháng của năm. Những được mất sao bỗng nhẹ tênh. Đôi khi, được uống một ly cà phê thơm nồng, được thấy lòng vẫn bình an, trong một chiều phố xá ồn ã, đó đã là niềm vui. Chào nhé, tháng 12!

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Con phố sách cũ trên đường Láng (Hà Nội) là chốn thân quen của nhiều người, nơi chứa đựng những câu chuyện riêng, khiến cho tâm hồn của họ luôn được rộng mở.

Bên cạnh di sản kiến trúc, lịch sử, Hoàn Kiếm còn là cái nôi của một di sản đặc biệt - di sản ẩm thực, hội tụ của sự tinh tế.

Rau muống xào tỏi của Việt Nam vinh dự xếp hạng thứ 24 trong danh sách 100 món rau ngon nhất thế giới của chuyên trang ẩm thực nổi tiếng Taste Atlas, với số điểm 4,3/5 sao.

Những ngày khô lạnh ít ỏi của đợt rét tháng Ba rất nhanh sẽ đi qua, để sớm mai, một mùa hè rực rỡ bừng tỉnh.

Với khát khao gìn giữ "hơi thở" của the lụa từng vang danh, nghệ nhân Lê Đăng Toản (Hà Đông) đã miệt mài canh cửi trong suốt gần 20 năm, dù hành trình không ít gian nan.

Hơi thở của cuộc sống hiện đại trong âm nhạc đường phố nhiều năm nay đã mang đến cho không gian hồ Gươm một góc nhìn vô cùng mới mẻ, lôi cuốn và hấp dẫn mọi du khách mỗi dịp cuối tuần.