Sống một lần rực rỡ như pháo hoa
Từ nhỏ, tôi đã mê võ. Hình ảnh những cô gái mạnh mẽ trong phim, từng cú đá, cú đấm dứt khoát, tràn đầy khí chất khiến tôi mê mẩn. Tôi mơ mình cũng có thể trở nên kiên cường như họ, vừa để bảo vệ bản thân, vừa đủ sức che chở những người mình yêu thương. Nhưng ước mơ ấy, khi đó, chỉ như một bức tranh treo trên tường, đẹp đẽ nhưng xa vời. Nhà tôi chẳng đủ điều kiện để biến nó thành hiện thực.
Niềm đam mê ấy cứ âm thầm sống trong tôi, cho đến khi vào đại học. Có chút tiền từ việc làm thêm, tôi háo hức rủ một cô bạn cùng chí hướng đi học võ. Chúng tôi mơ về những ngày tự tin ra đòn, cảm giác mạnh mẽ len lỏi vào từng bước chân. Nhưng chưa được bao lâu, bạn tôi bỏ cuộc. Tôi cũng bị cuốn vào nhịp sống bận rộn, đành dừng lại. Đến giờ, tôi vẫn tiếc nuối. Niềm yêu thích ấy giờ chỉ còn lại trong ánh mắt ngưỡng mộ, dõi theo những cô gái có võ trong phim, trong sách, như nhìn một giấc mơ dang dở mà chẳng biết bao giờ mới bắt đầu lại.
Rồi tôi thích bơi. Từ thuở bé, tôi đã tin vào trò bắt chuồn chuồn cắn rốn để nhanh biết bơi. Trong những giấc mơ, tôi thấy mình lướt nhẹ trên mặt nước, tự do tung tăng như một chú cá. Nhưng thực tế khác xa. Một ngày, khi các con đã lớn, tôi quyết định đi học bơi cùng chúng. Cuối cùng, tôi cũng học được vài động tác cơ bản. Nhưng vì lười luyện tập, mỗi khi xuống nước, tôi lại lúng túng như người mới bắt đầu. Những giấc mơ năm nào giờ chỉ còn là sự nuối tiếc nhỏ nhoi gợn sóng trong lòng.
Còn tiếng Anh? Đó là ngôn ngữ mà tôi yêu từ những ngày đầu mơ về những chuyến du lịch. Tôi từng nghĩ, một ngày nào đó, khi có đủ khả năng, tôi sẽ đi khắp thế giới, trò chuyện với những người xa lạ ở những vùng đất mới. Nhưng kiến thức tích lũy trước đây đã rơi rụng theo thời gian. Tôi từng bắt đầu lại, đầy quyết tâm, nhưng cuộc sống bộn bề khiến kế hoạch của tôi dần trôi xa. Giấc mơ giao tiếp thành thạo trong 3 năm tan biến như bong bóng xà phòng, chỉ còn lại sự tiếc nuối chẳng dễ nguôi ngoai.
Tôi yêu sách. Mỗi trang sách là một thế giới, nơi tôi có thể trò chuyện với những bậc trí giả, hay chìm đắm trong thế giới kỳ ảo mà tác giả tạo ra. Nhưng thói quen đọc sách của tôi lại thất thường, phụ thuộc hoàn toàn vào cảm xúc. Có những lúc, tôi mua sách theo hứng thú, đọc cũng theo tâm trạng từng ngày. Sách vẫn ở đó, nhưng tôi cứ lần lữa, chưa kịp đi trọn những câu chuyện mà mình từng háo hức bắt đầu.
Rồi có viết lách. Ban đầu, viết chỉ là một niềm vui nhỏ. Tôi ghi lại những câu nói hay, vài dòng nhật ký tâm sự. Dần dần, tôi thử sáng tác thơ, viết truyện ngắn. Cảm giác nhìn thấy bài viết của mình được đăng tải thật đặc biệt, như một sự công nhận âm thầm nhưng đầy ý nghĩa. Thế nhưng, tôi không đủ kiên nhẫn để theo đuổi. Tôi viết theo cảm hứng, không mục tiêu, không lộ trình, như một cơn gió thoảng qua rồi tắt.
Cho đến một ngày, tôi quyết định thay đổi. Tôi tham gia hai khóa học viết. Một khóa giúp tôi nhặt nhạnh lại nền tảng cơ bản, một khóa giúp tôi mài giũa kỹ năng biểu đạt. Những bài học ấy giống như ngọn đèn, soi sáng con đường mà tôi từng lạc lối. Tôi tham gia cộng đồng viết lách, tìm thấy động lực để bắt đầu luyện tập mỗi ngày. Ở đó, tôi không sợ bị phán xét, không sợ bị so sánh. Chỉ có tôi và những câu chữ đang dần thành hình.
Dẫu vậy, nỗi sợ vẫn đeo bám tôi. Sợ rằng lần này, mình sẽ bỏ cuộc như bao lần trước. Nhưng tôi tự nhủ: nếu từ bỏ, liệu tôi có đi được đến ngày hôm nay? Hãy làm như thể đây là cơ hội cuối cùng.
Cuộc đời vốn vô thường. Tại sao không thử sống một lần rực rỡ như pháo hoa, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi? Ai đó từng nói: Hãy theo đuổi sự xuất sắc, thành công sẽ theo đuổi bạn. Tôi sẽ cố gắng mỗi ngày, để phiên bản hôm nay tốt hơn hôm qua.
Còn bạn thì sao? Bạn có dám theo đuổi điều mà mình khao khát đến cùng không?
Trà Đông


NSND Lê Tiến Thọ là một trong những người có đóng góp to lớn cho nghệ thuật tuồng Việt Nam. Cả cuộc đời ông gắn bó với bộ môn nghệ thuật truyền thống này, không chỉ với tư cách một nghệ sĩ biểu diễn mà còn với vai trò một người thầy, một nhà quản lý và một nhà hoạt động văn hóa tận tụy.
Sau 25 năm phát động Ngày Toàn dân hiến máu tình nguyện 7/4, phong trào hiến máu tình nguyện ở nước ta đã thu được những kết quả đáng khích lệ với gần 22 triệu đơn vị máu được hiến tặng, góp phần vào sự nghiệp bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân.
Việt Nam sẵn sàng đưa mức thuế nhập khẩu về 0% đối với hàng hóa nhập khẩu từ Hoa Kỳ; Việt Nam đóng góp thiết thực cho Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc; Bộ Nội vụ đề xuất giữ nguyên số lượng biên chế cấp xã hiện hành sau sáp nhập; Trung Quốc áp thuế 34% lên hàng hóa Mỹ cùng loạt biện pháp trả đũa;... là những thông tin đáng chú ý trong chương trình hôm nay.
Cục Hải quan hỏa tốc hỗ trợ doanh nghiệp ứng phó chính sách thuế mới của Mỹ; Hà Nội thành lập Ban Chỉ đạo xây dựng “Thành phố học tập toàn cầu”; Tăng cường phục vụ đi lại, niêm yết giá vé, hạn chế hủy chuyến dịp nghỉ lễ; Động đất tại Myanmar: Con số thiệt mạng lên tới hơn 3.300 người;... là những thông tin đáng chú ý trong bản tin hôm nay.
Việt Nam sẵn sàng hỗ trợ doanh nghiệp vượt qua khó khăn; Trường THCS và THPT sẽ dạy học hai buổi/ngày; 412 trường học được công nhận đạt chuẩn quốc gia; Các hãng ô tô “đứng ngồi không yên” vì Mỹ tăng thuế;... là một số nội dung đáng chú ý trong Chương trình Thời sự 11h30 hôm nay.
Trưa và chiều 5/4, mây mỏng bớt, mưa giảm, nền nhiệt tại Hà Nội tăng lên mức cao nhất 24-25 độ.
0