Những nốt nhạc của mùa xuân

Trong cái rét lạnh giá của mùa đông còn vương vấn lại, ta gặp những hạt mưa bé nhỏ gieo vào lòng mùa xuân mà thổn thức, bâng khuâng. Người ta gọi đó là mưa phùn hay lấy mùa mà đặt tên cho nó là mưa xuân.

Mưa xuân của thi sĩ Nguyễn Bính:

"Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy

Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ

Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay…"

Ai đã từng ở miền Bắc chắc không thể nào quên được tiết trời mưa xuân hay còn gọi là mưa phùn. Nếu không có mưa phùn, đâu phải là mùa xuân. Mùa xuân theo mưa phùn và những cánh én trở về, cũng là lúc lòng người rạo rực.

Mới hôm qua thôi, gió nồm Nam hây hẩy thổi, những chiếc lá ổi cong queo trên những cành cội già. Vậy mà sớm mai, ta còn co ro trong chiếc chăn bông, lòng bỗng thổn thức, rộn ràng khi nghe thấy tiếng những giọt nước rơi nhè nhẹ trên những tàu lá chuối, trên giọt gianh và trên những mái hiên, đó là tiếng của những hạt mưa bay rồi đọng lại, nhỏ xuống đều thành những nốt nhạc thánh thót, dịu dàng của mùa xuân.

Mùa xuân đang gõ cửa đất trời!

Ý nghĩ tôi lang thang bay cùng những hạt mưa trên con phố nhỏ với năm, ba đứa bạn đạp xe cười vui, đầu không mũ nón che mưa mà thích thú. Tôi phiêu du những bước chân theo những hạt mưa bụi đậu vào thế giới hoa, thế giới tươi đẹp ngập tràn sắc màu của mùa xuân trên cánh đồng hoa.

Đâu đó, trong tôi vẫn lấp lánh hình ảnh buổi chiều gần Tết, hồi tôi tám tuổi. Mặc cho ngoài trời mưa phùn lất phất bay trên những cành xoan, lá nhãn, mặc cho gió lạnh lùa qua khe cửa, cả nhà tôi vui vẻ quây quần trong bếp, quanh ngọn lửa tí tách reo vui canh nồi bánh chưng. Vẫn còn lẩn khuất đâu đây mùi khói thơm thơm của rơm rạ, của than củi nồng đượm bằng cành nhãn và gộc tre, của hương mùi già, của món giò xào... bên ổ rơm mộc mạc, ấm áp nơi quê nhà.

Mỗi năm, ông tôi có hai việc trọng đại nhất đó là xem lịch, nghe thời tiết để trồng những khóm cúc đại đóa và sửa soạn ban thờ sau lễ cúng ông Công, ông Táo về chầu trời. Thành công lớn nhất của ông là khi thấy những nụ hoa chúm chím lớn lên, bung nở đúng vào dịp Tết và lo việc lau dọn ban thờ tỉ mỉ, sạch sẽ dâng lòng thành kính lên thần, Phật, tiên tổ.

Mẹ tôi tìm mùa xuân bên những thứ giản đơn muôn đời như củ hành, dưa muối, những chiếc nấm tai mèo hay những bó măng rừng nâu giòn để lên hương một món ăn ngon ngày Tết. Chúng tôi, những lớp thanh niên đi tìm mùa xuân trong những cành violet tím dịu dàng, những cành đào tươi còn chi chít nụ, những khóm hoa ly, những cây hải đường, những bông lay ơn còn e ấp nụ đỏ tươi, những cây quất phô trái vàng rực rỡ, những chậu hoa đồng tiền nhỏ xinh đang tươi thắm rung rinh khoe sắc dưới mưa phùn để hy vọng một năm mới an lành, hạnh phúc.

Những em bé bên mẹ háo hức tìm mùa xuân trong những con lợn đất nung, những con tò he xanh, đỏ, tím, vàng ngây thơ, mộc mạc, những bộ quần áo mới hay đơn giản chỉ là giày, dép mới hoặc một món đồ yêu thích.

Mưa phùn báo hiệu một mùa xuân đang tới. (Ảnh: CAND)

Mưa phùn cũng đi tìm mùa xuân hay là mùa xuân gọi mưa phùn tới? Mưa giăng mắc đất trời, vạn vật một màu bụi trắng trong li ti, gợi cảm giác se se lạnh làm cho con người muốn xích lại gần nhau hơn. Mưa ngâu trĩu hạt bao nhiêu, đổ sầm sập lên mặt đất phũ phàng bao nhiêu thì mưa xuân như những sợi tơ trời mong manh, như những nốt nhạc bé xíu nhảy tưng tưng, nhẹ nhàng rơi nghiêng xuống trần gian vừa đủ một xíu nước để ta gọi là mưa.

Mưa xuân tinh nghịch đậu trên mái tóc em, trên những mầm lúa vừa gieo hạt, trên vai áo người đi đường, mưa lặn vào trong từng cánh hoa đào gọi màu hồng tươi bung nở để chào đón một mùa xuân mới. Mưa từ từ, cần mẫn rơi mãi mới thấm ướt những chiếc lá bàng già sẫm đỏ ối màu đồng hun chưa kịp giã từ mùa cũ. Mưa tinh nghịch như đứa trẻ trêu đùa làm run rẩy, rung rinh cả những chiếc lá non mỏng tang mới nhú trên cây lộc vừng trước ngõ nhà. Những hạt mưa xuân tuy bé nhỏ mà đầy quyền năng.

Mưa xuân gieo sức sống mơn mởn nồng nàn vào hoa, mưa giục cây khô sinh sôi, nảy chồi, xanh biếc. Mưa xuân như suối nguồn tươi trẻ gọi dòng nhựa sống trào lên cành lá mà tươi thắm cho cây. Chỉ mới hôm qua thôi, mùa xuân chưa về, cây còn héo quắt, héo queo, khô cằn, vậy mà sáng nay thức dậy, cây đã tươi tắn, mòng mọng nhựa non, lá bóng bẩy, căng tràn sức sống.

Mưa xuân là chuyến tàu chở đến cho con người không khí Tết thực sự. Rồi từ đó, sức xuân trỗi dậy, ứa đầy trên cành cây, trên từng búp lá. Trong điệu luân vũ của đất trời, nữ thần mùa xuân làm phép màu, gõ chiếc đũa thần vào vạn vật, vạn vật bỗng hồi sinh. Sức sống mãnh liệt của mùa xuân dường như tan chảy vào con người. Những sắc vàng của hoa cúc, hoa hướng dương, những bông hoa thược dược, hoa hồng bạch tinh khiết, đỏ nhung, những chồi lá xanh nõn nà hay nâu bóng của mùa xuân mới đang hơn hớn phô bày muôn sắc màu kỳ diệu, những đôi má thiếu nữ ửng hồng, những gương mặt vui tươi,... tất cả đều phơi phới sắc xuân.

Đôi khi, vì cuộc sống mưu sinh, những nỗi lo toan và cơm áo, gạo, tiền là lớp lớp băng giá phong kín lòng người, khiến cho ta trơ lỳ cảm xúc. Rồi một ngày xuân về đánh thức những hạt mầm khát khao, đánh thức niềm hy vọng trong tâm hồn, làm con tim ta thổn thức, run rẩy. Những khát vọng, những ước mơ ủ sâu trong lòng bất ngờ trỗi dậy, làm tan biến bao nỗi âu lo, phiền muộn của cuộc đời.

Mùa xuân đến mang theo tình yêu và hạnh phúc cho con người. Những hạt mưa xuân gọi nụ mầm mùa xuân sinh sôi, tươi tốt. Rồi mai đây nó sẽ trở thành cây mùa xuân sum suê, dâng trái chín ngọt ngào, dâng yêu thương, nhân ái cho cuộc đời. Khi mỗi người có nụ mầm mùa xuân ở trong lòng là sẽ có niềm hạnh phúc.

Ta đi tìm mùa xuân ở trong tâm hồn ta, trong bạn bè, những người thân và cả những người xa lạ. Mùa xuân ở trong từng nụ cười, ánh mắt, trong làn môi xinh tươi cất nên lời dịu dàng, nồng ấm, chân thành và chan chứa yêu thương. Mùa xuân là ly rượu nồng đủ làm ta ngất ngây men say cuộc sống. Mỗi ngày ta được sống chính là một ngày mùa xuân của cuộc đời. Bạn hãy tin rằng: ta còn biết cười là còn có mùa xuân.

Hà Kim Quy

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.

Những ngày dịu dàng của mùa xuân, có người thường giữ thói quen đi loanh quanh các góc phố nhỏ ở Hà Nội. Thi thoảng, tản bộ cạnh chiếc xe chở đầy ắp hoa bưởi trắng ngần của các cô bán hàng, rồi ngẩn ngơ trong vài khoảnh khắc. Ký ức về một thời tuổi thơ gắn liền với hương hoa bưởi thơm ngát, bất chợt quay trở lại trong tâm trí.

Giữa nhịp sống hối hả vẫn tồn tại một giá trị mang linh hồn xưa cũ, nơi mà từng hạt nếp cõng cả hồn xưa nằm nghe chuông chùa - xôi oản lá mít.

Có những ngày muốn rời xa những bộn bề của cuộc sống, tìm đến một góc nhỏ yên tĩnh để tái tạo năng lượng. Và hôm ấy, một cô gái quyết định ghé lại một quán cắt tóc - nơi đã từng để lại trong cô ấn tượng khó quên từ lần đầu bước vào.

Bất ngờ gặp hoa ban nở vạt dài trên phố phường Hà Nội, có người đã rất ngỡ ngàng, tưởng như mình đang lạc vào núi rừng miền Tây Bắc.

Hà Nội ba mươi sáu phố phường. Nói là lớn thì đi một ngày có khi đã nhẵn những địa điểm nổi bật, mà nói bé thì vỏn vẹn gần ba mươi năm ký ức thôi mà có người lần hoài chưa hết…