Những ngày chớm đông
Cái se lạnh đầu đông ùa về trải tràn khắp không gian. Ra đường đã thấy nhiều người khoác lên mình chiếc áo gió mỏng nhẹ hay tấm khăn voan choàng trễ nại hững hờ che chắn gió. Gió lạnh đầu mùa vô thức dễ khiến ta thấy lòng mình cô đơn, trống trải, càng khao khát một bờ vai, một mái ấm đủ đầy để tìm về nương náu, chở che.
Những buổi sớm đầu đông, khi bầu trời còn chưa sáng hẳn, mưa dông đã đổ về ràn rạt. Nằm trong nhà nghe tiếng mưa rơi bên hiên rào rào, ta biếng nhác lười trở dậy bắt đầu bài tập thể dục hàng ngày. Trời trở lạnh lại thêm mưa rào, chỉ ước giá như hôm nay là ngày nghỉ để được thả mình ngủ vùi trong chăn ấm hay nằm lặng nghe một bản nhạc trữ tình dịu êm từ chiếc radio cổ điển. Chỉ vậy thôi đã thấy tâm hồn mình trẻ lại và căng tràn sức sống, như được tiếp thêm nguồn năng lượng tràn đầy.
Những ngày đông sớm, đồng ruộng bỏ ngỏ xăm xắp mặt nước, nằm nghỉ ngơi yên ả sau những ngày mùa vụ hối hả. Thi thoảng đâu đó trên từng mảnh ruộng thấp trũng lại điểm xuyết hình ảnh những chú cò trắng đang dò dẫm mò tôm bắt cá. Thân cò lặn lội kiếm ăn gợi nhớ về bóng dáng những người phụ nữ tảo tần khuya sớm làm việc không quản nắng mưa để nuôi đàn con khôn lớn. Không tảo tần sao được khi vụ mùa vừa kết thúc, mẹ đã cặm cụi cuốc xới để gieo trồng nên những luống rau xanh tươi mơn mởn. Đôi bàn tay chai sần của mẹ đổi lại những bát cơm thơm dẻo, bát canh ngọt lành của cả gia đình khiến các con càng thêm cố gắng học hành để không phụ công ơn biển trời của cha mẹ. Nụ cười hạnh phúc của mẹ trên mỗi bước thành công của con chính là sự giao thoa chan hòa của những yêu thương nghĩa tình trọn vẹn.
Buổi tối đầu đông, ta thích lang thang trên phố khuya để hít căng lồng ngực cái không khí hanh hao của thời tiết trở mình. Chút se lạnh đầu đông, mùi hương nồng nàn của hoa sữa, mùi thơm của ngô, khoai nướng thơm lừng góc phố, dòng xe cộ qua lại tấp nập… tất cả những thanh âm, hương vị ấy dường như có ma lực vô hình cuốn hút ta mỗi dịp giao mùa chớm đông.

Ta cứ miên man đi qua các góc phố, lòng bâng khuâng suy nghĩ về hiện tại và tương lai. Bếp than hồng nướng khoai của người bán hàng rong trên phố chốc chốc lại lóe lên đượm đỏ khiến ta lại nao lòng nhớ về hình bóng mẹ chập chờn bên bếp lửa ấm nồng đầu đông.
Chớm đông năm nay đặc biệt và đáng sợ hơn khi tin báo bão liên tục tràn về. Những cơn bão, siêu bão gây ra biết bao đau thương cho đồng bào trên khắp dặm dài đất nước. Thiên nhiên cuồng nộ như đang thách thức sự bền gan vững chí của con người. Để mỗi trận bão đi qua, biết bao con người lại phải bắt tay vào xây dựng cuộc sống mới bằng đôi bàn tay, sức lao động, bằng tất cả ý chí nghị lực và cả tình yêu thương đùm bọc của đồng bào cả nước. Chỉ mong những cơn bão nhanh chóng tan trên biển Đông để người dân bớt vất vả nhọc nhằn và những ngày đầu đông bớt đi se sắt…
Nguyễn Hằng


Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.
Những ngày dịu dàng của mùa xuân, có người thường giữ thói quen đi loanh quanh các góc phố nhỏ ở Hà Nội. Thi thoảng, tản bộ cạnh chiếc xe chở đầy ắp hoa bưởi trắng ngần của các cô bán hàng, rồi ngẩn ngơ trong vài khoảnh khắc. Ký ức về một thời tuổi thơ gắn liền với hương hoa bưởi thơm ngát, bất chợt quay trở lại trong tâm trí.
Giữa nhịp sống hối hả vẫn tồn tại một giá trị mang linh hồn xưa cũ, nơi mà từng hạt nếp cõng cả hồn xưa nằm nghe chuông chùa - xôi oản lá mít.
Có những ngày muốn rời xa những bộn bề của cuộc sống, tìm đến một góc nhỏ yên tĩnh để tái tạo năng lượng. Và hôm ấy, một cô gái quyết định ghé lại một quán cắt tóc - nơi đã từng để lại trong cô ấn tượng khó quên từ lần đầu bước vào.
Bất ngờ gặp hoa ban nở vạt dài trên phố phường Hà Nội, có người đã rất ngỡ ngàng, tưởng như mình đang lạc vào núi rừng miền Tây Bắc.
Hà Nội ba mươi sáu phố phường. Nói là lớn thì đi một ngày có khi đã nhẵn những địa điểm nổi bật, mà nói bé thì vỏn vẹn gần ba mươi năm ký ức thôi mà có người lần hoài chưa hết…
0