Những cơn mưa tháng Tư
Mỗi mùa trong năm đều có những dấu hiệu rất riêng để chúng ta nhận ra sự chuyển mình của đất trời. Có khi đó là một loài hoa nở sớm nơi góc phố. Có khi là mùi hương của cỏ cây sau cơn gió nhẹ. Và cũng có khi, chỉ cần một cơn mưa bất chợt thôi, ta biết rằng một mùa vừa khép lại, và một mùa khác đang lặng lẽ bắt đầu. Tháng Tư thường đến theo cách như thế.
Không ồn ào, không quá vội vã. Chỉ là một buổi chiều nào đó, bầu trời đang nắng bỗng sầm lại. Những hạt mưa rơi xuống rất nhanh, rất dày, làm ướt cả con đường, mái hiên và những hàng cây đang còn mang dư âm của mùa xuân.
Cơn mưa ấy giống như một dấu chấm lặng. Nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Như thể đất trời vừa khép lại trang cuối cùng của mùa xuân, để mở ra những ngày đầu tiên của mùa hạ.
Tôi vẫn thường nghĩ, tháng Tư là tháng của nắng. Thứ nắng trong trẻo nhưng đã bắt đầu có chút gay gắt của mùa hè. Bởi vậy, những cơn mưa trong tháng này luôn mang một cảm giác rất đặc biệt. Chúng không nhiều, cũng không kéo dài, nhưng mỗi khi xuất hiện lại khiến người ta chậm bước lại đôi chút.
Ngồi bên hiên nhà nhìn mưa rơi, tôi chợt nhận ra rằng mỗi hạt mưa khi chạm xuống mặt đất đều tạo thành một vòng tròn nhỏ, rồi lan rộng ra như một bông hoa nước. Hạt này nối tiếp hạt kia, hàng trăm, hàng nghìn vòng nước đan vào nhau, làm mặt sân bỗng trở nên sinh động như một khu vườn đang nở hoa. Có những lúc, chỉ cần lặng lẽ nhìn mưa như thế thôi cũng đủ khiến lòng người dịu lại.
Cơn mưa tháng Tư thường không quá dữ dội. Nó rơi đều, nhẹ, đôi khi chỉ đủ để làm mát bầu không khí đang bắt đầu oi ả. Mưa không vội vã, cũng không kéo dài quá lâu. Nhưng chính sự ngắn ngủi ấy lại khiến người ta nhớ. Có lẽ vì những điều hiếm hoi trong cuộc sống luôn để lại nhiều dư âm hơn.
Sau cơn mưa, bầu trời tháng Tư thường trong vắt một cách lạ lùng. Những đám mây tan nhanh, nhường chỗ cho ánh nắng tràn xuống mặt đất. Con đường vừa còn ướt mưa đã bắt đầu ánh lên những vệt sáng. Không gian như được rửa sạch, trong trẻo và nhẹ nhõm hơn.
Khoảnh khắc ấy khiến người ta chợt hiểu rằng thiên nhiên cũng giống như cuộc sống của con người. Có những lúc u ám, có những lúc sáng bừng. Nhưng chính sự thay đổi ấy lại làm nên vẻ đẹp của mỗi ngày.
Tôi cũng thích những cơn mưa tháng Tư vào ban đêm. Đêm yên tĩnh hơn, nên tiếng mưa nghe rõ hơn. Ngồi bên hiên nhà, pha một tách cà phê nóng, lắng nghe những hạt mưa rơi xuống mái tôn, xuống mặt đường, xuống những tán cây ngoài ngõ... Tất cả hòa lại thành một thứ âm thanh rất riêng, vừa dịu dàng vừa sâu lắng.
Trong ánh đèn vàng của phố nhỏ, những hạt mưa không rơi thẳng xuống mà nghiêng theo làn gió, lấp lánh như những nét vẽ nhanh của một người họa sĩ vô hình trên bầu trời đêm.
Có lẽ vì thế mà nhiều người vẫn nói: mưa luôn khiến con người sống chậm lại. Chậm để lắng nghe. Chậm để nhớ. Và đôi khi, chậm để hiểu rõ hơn những cảm xúc của chính mình.
Tháng Tư rồi cũng sẽ trôi qua như bao tháng khác trong năm. Những cơn mưa vẫn đến và đi, lúc nặng hạt, lúc chỉ thoáng qua như một lời chào của bầu trời. Nhưng trong ký ức của mỗi người, chắc hẳn vẫn sẽ còn lại một cơn mưa nào đó - một cơn mưa khiến ta dừng lại, ngước nhìn bầu trời và nhận ra rằng cuộc sống vẫn luôn có những khoảnh khắc rất đẹp, dù bình dị đến đâu.
Khi đêm xuống, nghe những hạt mưa rơi chậm hơn trên mái phố, âm thanh ấy đôi khi lại gợi lên trong lòng người những giai điệu quen thuộc.
Huyền Trân














