Nhịp đời hối hả

Thành phố hình như không ngủ. Tiếng ồn ào từ phía chợ bắt đầu lúc hai, ba giờ sáng. Tôi nằm im trong phòng trọ lắng nghe tiếng gà gáy, những con gà chắc cũng mang từ quê lên chưa quen được với môi trường đêm lúc nào cũng rực rỡ ánh đèn.

Tôi thường đếm bước từ chỗ ở tới nơi làm việc thuộc công ty may gần đó. Bước chân xuống đường là đụng cái chợ chồm hổm tự phát bày bán đủ loại hàng hóa thực phẩm tươi sống. Người ta bày bán hàng tràn cả ra đường. Qua gầm cầu chui để sang đường chính lại đụng la liệt những sạp bán gà vịt sống, những xe quần áo đủ màu đủ loại. Quãng đường từ gầm cầu vượt đến hầm chui cũng chỉ vài trăm mét vẫn nườm nượp kẻ mua, người bán. Những người công nhân như tôi trên đường tới công ty, bước xuống hầm chui mua vội ly cà phê đá của một chị ngồi bán ngay trên bậc lên xuống. Lên tới quốc lộ 1A, tôi gắng đi cho nhanh vượt qua cái chợ tự phát bao vây quanh cổng ra vào công ty và ngay trên mặt đường.

Ảnh minh họa: Baolaodong

Từ mười bảy tới mười tám giờ trong ngày là lúc chúng tôi tan ca. Hàng ngàn công nhân túa ra từ cổng chính và cổng phụ ồn ào, ầm ĩ nói cười. Rất ít vẻ mặt trầm ngâm bực bội. Sau một ngày, một ca làm việc sự trở lại mái ấm của riêng mình làm người ta náo nức và vui vẻ.

Nhưng quãng đường buổi chiều mới thật ấn tượng. Có những ngày nó biến thành quãng đường rác. Người ta họp chợ ngay trên mặt đường, trong hầm ngầm đi bộ hay dưới gầm cầu vượt. Đủ mọi thứ rác rưởi thải ra tại chỗ làm tôi phải vừa đi vừa né tránh. Vảy và đầu, ruột cá. Lông gà, lông vịt. Rau cải héo, cà chua hỏng, bánh mì hư... được ném ngay mặt đường. Người đi lại chen chúc nhau.

Tôi đã ù tai vì tiếng ồn ào quát nạt trong kho, giờ lại chịu đựng những tiếng chào mời từ loa thùng của mấy sạp bán quần áo, vải vóc, từ miệng của những người bán hàng hóa và thực phẩm. Những âm vực chỉ có dấu sắc nghe chói tai. Mãi sau tôi mới hiểu đó là tiếng quảng cáo giá, một thùng cá của bà “mới lắm” đồng giá mười lăm ngàn một con, hay tôm càng xanh của ông bụng bự "hai mươi" là đồng giá hai mươi ngàn một dĩa. “Năm ngàn, năm ngàn” là đồng giá năm ngàn mỗi dĩa cà chua, đậu bắp, mướp đắng.

Đi qua khu cầu vượt, tôi sợ nhất mấy chiếc loa di động ở đây thi nhau hét đinh tai nhức óc. Tôi nghe mãi vẫn không hiểu “bao vây, bao tươi” hay “bao cân, bao ngon” nghĩa là gì. Lần đi mua chiếc quần jean, nghe cái loa cũng kêu “bao thử, bao đổi”. Tôi mới ghé tai hỏi cô bạn cùng làm, nó giải thích tiếng bao cũng giống như sự đảm bảo. Đảm bảo được mặc thử, đảm bảo được đem đổi lại nếu không vừa.

Tôi biết những dịch vụ lề đường kia cũng là phục vụ thiết thực cho những người công nhân đang hối hả với công việc như tôi. Mỗi chiều tan tầm, trên đường về tôi có thể tranh thủ mua bất kỳ thứ gì cần thiết. Từ chiếc váy ngủ, chiếc khăn tắm tới mớ rau, con cá cho bữa cơm tối. Tôi từng mong muốn người ta “bao thoáng, bao sạch” cho con đường về nhà, mà thật là khó giữa nhịp đời hối hả.

Cuộc sống hối hả sau mỗi ngày tan ca của người lao động. Ảnh: Kenh14

Nhưng điều đó đã được thực hiện, khi những bóng dáng các anh các chú mặc áo màu xanh hòa bình thuộc đội trật tự đô thị chốt ngay ngã tư vào chợ, dưới gầm cầu vượt hay dọc quốc lộ lối vào công ty của tôi. Những xe bán trái cây thường nằm chình ình giữa đường, nay đã dẹp vào một chỗ. Những sạp bán cua cá không còn xả rác ra đường. Những bước chân nhộn nhịp, thênh thang không còn phải chen lấn. Nhưng trật tự đó chỉ duy trì được tới thứ Bảy hàng tuần. Ngày Chủ nhật đâu lại vào đó vì các chú các anh cần nghỉ cuối tuần.

Tôi về quê nghỉ lễ mấy ngày, giữa cảnh nông thôn thanh bình, lòng chợt nhớ cồn cào một góc thành phố mình từng gắn bó với những âm thanh ồn ào, hỗn loạn. Tôi chợt hiểu rằng đó chính là nhịp sống thành phố hiện đại. Điều quan trọng là chúng ta biết cách làm thế nào cho thành phố đẹp đẽ và văn minh hơn./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.

Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.

Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.