Người của làng trở về với mạch giếng làng
Làng Lại Đà, cái làng cổ xưa bên dòng sông Đuống, vốn thuộc huyện Đông Ngàn, xứ Kinh Bắc. Vật đổi sao dời, Đông Ngàn về Hà Nội, tên huyện, tên xã có đổi có thay, nhưng tên làng Lại Đà bao đời vẫn nguyên thế.

Con sông Đuống chảy qua làng còn có tên Đông Ngàn, vốn từ sông Hồng tách dòng, cuối cùng cũng nối dòng đổ ra biển lớn.
Người Lại Đà bao đời vẫn thế. Ưa nề nếp, hiếu học, trọng nghĩa tình. Chất nghĩa tình người Kinh Bắc với chất thanh lịch hào hoa người Tràng An thấm đẫm phong hóa, bồi quyện tư chất, hình thành nên tính cách con người của làng.

Có một người con ưu tú của làng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng!
Sinh ra từ làng, uống mạch nước giếng làng, cọng rốn cất vào đất làng, người con của làng lớn lên, rời làng, trưởng thành, thành người của nước, người của Đảng, của dân.
Người ta gọi ông: "Nhà lãnh đạo xuất sắc", "Người cộng sản trung kiên". Người ta gọi ông: "Nhà lý luận sắc sảo", "Người đốt lò vĩ đại"…Và nhiều nữa những danh xưng, tương xứng với tầm thế của con người ông.
Nhưng trước hết ông là người Hà Nội. Trước nữa, ông là người của làng Lại Đà.

Những người thầy thuốc và nhân viên Bệnh viện Quân đội 108 kể rằng, những ngày nằm bệnh viện, nhà lãnh đạo của Đảng vẫn gắng giữ nếp làm việc, vẫn đọc sách, nghiên cứu tài liệu, trao đổi và giải quyết những công việc quan trọng của Đảng và của nước.
Vào những buổi sáng, buổi chiều, khi vãn việc, sau giờ làm thuốc, ông thường ngồi bên chiếc bàn nhỏ, tầm mắt hướng ra phía cửa sổ, dáng trầm tư.

Phía ấy là sông Hồng – Con sông gắn với lịch sử hình thành nước Việt và Thủ đô Thăng Long - Hà Nội.
Phía ấy, ngược lên một đoạn, sông Mẹ tách dòng, sinh ra sông Đuống. Sông Đuống chảy qua làng ông, nối với mạch giếng làng ông.
Mọi con sông đều tìm đường ra biển lớn. Để ra biển lớn, có dòng sông nào không phải vượt lên những đợt sóng ngầm, những ghềnh đá, những khúc ngoặt, khúc quanh?
Để thành sông lớn về với đại dương, có con sông nào không tiếp nhận từ muôn ngàn những mạch nguồn li ti lớn nhỏ?
Người con của Hà Nội, người con của làng Lại Đà, vào những tháng ngày cuối cuộc đời vẫn không thôi đau đáu chuyện thế sự, chuyện Đảng, chuyện dân.
Nhà làm phim tài liệu, NSND Trần Văn Thủy, một người Hà Nội, từng bàn luận về sự tử tế: “Làm sao để khi từ giã thế giới, ta không chỉ nằm xuống như một người tử tế, mà điều quan trọng là ta có thể từ giã một thế giới tử tế hơn, trong đó con người được chăm lo hơn”.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là người tử tế, là người phấn đấu một đời để có “một thế giới tử tế hơn, trong đó con người được chăm lo hơn".
Nếu đi hết biển, qua các đại dương và các châu lục, đi mãi, đi mãi, thì cuối cùng lại trở về quê mình, làng mình.
Nhà làm phim tài liệu, NSND Trần Văn Thủy.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đi hết biển. Chiều nay người của làng trở về làng mình - làng Lại Đà, trở về giếng quê có mạch nước từ nguồn sông Hồng, sông Đuống...
Uông Ngọc Dậu


Không biết tự lúc nào câu Ví, Giặm được sinh ra và nó được hoài thai từ đâu: từ hồn người, từ đất, hay từ mưa giông, nắng hạ?, mà sao nó ngọt ngào đến thế, ru vỗ hồn người đến thế.
Tháng Hai về, nhẹ nhàng như một cơn gió xuân lướt qua phố cũ, mang theo đợt gió mùa còn sót lại của mùa đông và những tia nắng mong manh đầu mùa.
Bất ngờ gặp hoa ban nở vạt dài trên phố phường Hà Nội, có người đã rất ngỡ ngàng, tưởng như mình đang lạc vào núi rừng miền Tây Bắc.
Tháng Hai, đất trời như gần nhau hơn bởi những màn mưa bụi mơn man, bởi hương bưởi hương xoan dịu dàng, thoang thoảng. Tháng Hai đối với một người có niềm mong chờ háo hức rất riêng, ấy là được cùng mẹ đi dự hội làng.
Người ta vẫn thường bảo bệnh từ miệng mà vào. Vậy nên, ăn uống cũng là một trong những cách để phòng trị bệnh. Bởi thế mà trong vườn nhà, thậm chí xung quanh nhà, có người thường tận dụng trồng nhiều loại rau cỏ, vốn là thảo dược, vừa để có không gian xanh vừa có được những đồ ăn, thức uống tốt cho sức khỏe.
Mưa phùn là một thứ mưa kỳ lạ. Nó không ào ạt như những cơn mưa rào mùa hạ, cũng không rả rích buồn bã như mưa ngâu hay thoáng qua như mưa bóng mây. Lặng lẽ và mỏng manh, những hạt nước nhỏ li ti rơi xuống tựa hơi thở của đất trời, len lỏi vào từng kẽ lá, từng góc phố, chậm rãi thấm vào lòng người, dịu dàng, trầm tư.
0