Ngát hương sen Tây Hồ
Sen Hồ Tây là giống sen bách diệp, theo từ điển Hán Nôm, bách diệp là hoa lá cành trùng điệp, nhiều lớp tốt tươi; còn gọi là sen trăm cánh. Sen có màu hồng tươi và có hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết. Chính vì hương thơm tinh tế ấy, mà sen Hồ Tây còn được sử dụng để ướp trà, tạo ra loại trà sen đặc sản, riêng có của đất Tràng An.

Mùa sen về, gió Hồ Tây mơn man, phảng phất hương sen thoang thoảng lan tỏa từ các đầm sen. Bình minh ló rạng, trên một nền lá sen xanh mướt mát, những búp sen tỉnh giấc vươn lên thắp sáng mặt hồ. Ven đầm, nhiều người đi tập thể dục dừng lại túm tụm đợi chiếc thuyền nhỏ chở đầy sen tươi cập bờ. Cái thú của người chơi sen, yêu sen Tây Hồ là được tự tay lựa những bông sen tươi rói, vẫn còn đọng những giọt sương long lanh trên búp.

Hà Nội mỗi tháng, mỗi mùa lại có một loài hoa đặc trưng, nhưng sen luôn có vị trí riêng trong tâm thức, đẹp mà sâu sắc, linh thiêng đến lạ. Sen trang trí trong phòng khách làm ấm cúng không gian gia đình. Sen có mặt ở sảnh các tòa nhà cơ quan, khách sạn như truyền thêm năng lượng cho một ngày mới.
Thư thái bên sen, thưởng thức một chén trà sen nóng hổi, nhắm mắt lại và tưởng tượng, chúng ta như đang lạc vào một thế giới tâm linh, thoang thoảng mùi trầm hương quyện với hương sen tinh khiết, tiếng chuông chùa ngân vang đâu đó, làm tâm hồn tĩnh lặng, khoan thai.

Trong đạo Phật, sen hội tụ tám đặc tính, đó là: không nhiễm, trừng thanh, kiên nhẫn, viên dung, thanh lương, hành trực, ngẩu không, bồng thực. Nhưng có một đặc tính nữa mà ít ai nhắc đến, đó là dâng hiến.

Mới sáng sớm, bó sen mua về, những bông hoa còn chúm nụ, thế mà chỉ sau một đêm, hoa đã nở bung, khoe hết sắc hồng tươi rói, để lộ gương sen như ruột gan chân tình với cuộc đời. Từng cánh sen rơi xuống, phủ quanh chiếc bình bằng sứ như một bức tranh sắp đặt hoàn mỹ. Sen đẹp và thơm khi còn chúm nụ, nhưng ngay cả khi nở và tàn, cái sắc, hương ấy vẫn tô điểm và thoang thoảng hương thơm quẩn quanh trong ngôi nhà bạn.
"Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng.
Nhị vàng bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn".
Câu ca dao quen thuộc với mỗi người chúng ta. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Bùn có hôi tanh, nhưng nếu không có bùn đen nuôi dưỡng củ sen suốt ba mùa, thì làm sao sen có thể tồn tại và ngát hương khi mùa hạ đến?
Bởi vậy, tôi rất thích bức thư pháp ghi dòng chữ: "Có bùn thì mới có sen" của Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Thiền sư lý giải rằng, khổ đau và hạnh phúc nương tựa vào nhau mà phát triển. Chạy trốn khổ đau để đi tìm hạnh phúc thì cũng như đi tìm hoa sen ở nơi không có bùn.
Chiêm nghiệm cuộc sống này, tôi cũng ngộ ra rằng, con người trưởng thành cũng phải trải qua những hỷ nộ ái ố của cuộc đời thì mới cảm nhận và biết quý trọng hai từ hạnh phúc.


Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?
Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.
"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.
Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.
Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.
0