Năm mới, có hẹn với thanh xuân
"Giữa bộn bề, ta khao khát nghỉ ngơi.
Trong đêm tối, ta kiếm tìm nguồn sáng.
Lưng chừng con dốc, ta hoài niệm thanh xuân… "
Năm mới có hẹn với thanh xuân, Hường mời bạn nghe dòng tự sự của Nguyễn Trúc.
Thanh xuân là thời khắc cảm xúc còn vẹn nguyên với những ước mơ lớn lao. Cuộc sống trở nên rộng mở với vô hạn khả năng và hy vọng. Ta mặc sức tưởng tượng về những khát vọng, nghĩ mình có thể đi tận cùng trời đất chỉ với một bầu nhiệt huyết tuổi trẻ. Dám thử, dám đương đầu mà chẳng sợ té ngã.
Thanh xuân là một phép lặp đúng sai được mã hóa bằng chuỗi trải nghiệm. Ngày ấy, chẳng ai biết ta đã bỏ qua điều gì. Ta bắt chặt thanh xuân như một nắm cát biển, rồi lặng nhìn thanh xuân chảy dần qua từng kẽ hở. Ta xòe tay vớt hạt cát khác, hồn nhiên không nuối tiếc, tới khi nhìn lại mới thảng thốt phát hiện nó đã chẳng phải là những hạt cát ban đầu. Phải chăng, cái giá của trưởng thành chính là bỏ lỡ?

Thanh xuân như một chuyến tàu tốc hành chưa hẹn điểm đến. Người bước lên đầy tò mò. Kẻ xuống trạm đầy lưu luyến. Chúng ta như những lữ khách khờ khạo chào nhau bằng cái bắt tay ngại ngùng, kể nhau nghe về những giấc mơ vĩ đại, lắm lúc cười to, lắm lúc khóc òa chẳng màng hình tượng. Thanh xuân chính là thời điểm được vô tư bộc lộ cảm xúc, không toan tính, thiếu đắn đo, nhiều khi chẳng hiểu được cái dũng khí ấy từ đâu mà có.
Thanh xuân là những lời hẹn. Rằng mai sau sẽ thi chung một trường, đi cùng một hướng. Là cùng nhau đón bình minh trên đỉnh núi, là hét thật to trước biển rộng, là chen chúc ngắm pháo hoa, là vừa cười vừa rơi lệ ngày tốt nghiệp. Là khi chỉ cần ngồi bệt ở quán ven đường ăn que xiên nướng, hát những bài mới nổi vui tai, hoặc chia nhau chơi trò nói thật hay mạo hiểm. Thanh xuân chắc là thời điểm người ta không đối xử với nhau bằng cái nhìn nặng nề vật chất.

Thanh xuân đôi khi là một loại cố chấp. Cố chấp bắt chước, cố chấp đuổi theo, cố chấp hơn thua so sánh. Cứ đâm đầu tiến tới, lắm lúc hoài nghi bản thân, nhiều khi tự ti mặc cảm, rồi rối rắm, mông lung giữa muôn vàn ngã rẽ. Trên chặng đường thanh xuân ấy, ta dần nhận ra mình không phải cái rốn của vũ trụ. Qua vài lần va vấp, ta thấy mình bé lại, dũng khí ngày trước ít đi, nhiều thêm cái lo được lo mất. Ta chợt sợ hãi những câu hỏi của bố mẹ về công việc hay học hành. Ta thấy mình bơ vơ khi chẳng được thấu hiểu. Ta lắm lúc lạc quan tới nỗi sẵn sàng xách ba lô phượt vài trăm cây số, cũng nhiều khi co cụm chỉ muốn ghì lòng trong phòng trọ chẳng muốn gặp ai. Khi ta dần biết do dự để bắt đầu, lo âu khi kết thúc, ấy là lúc thanh xuân đã dần đi tới chặng cuối của hành trình.
Lớn dần thì bao dũng khí ngày trước cũng bé lại. Ta sợ sai, sợ dấn thân, sợ mất đi vị trí đang đứng. Ta chín chắn hơn, nhưng cũng e dè hơn. Đôi khi sự tỉnh táo quá độ làm ta trở nên bảo thủ trước những cái mới. Ta nghĩ mình đã qua cái tuổi dù ngã vẫn còn thời gian để đứng dậy. Nhưng thật ra cuộc sống luôn giăng những bài học ở khắp mọi ngóc ngách. Nó là thách thức, cũng là món quà. Tất cả những trải nghiệm dù đúng hay sai đều là viên gạch xây nên con người hiện tại. Nếu đã chẳng thể chống lại, sao không chọn đối mặt bằng dũng khí thời thanh xuân. Dám khóc, dám cười, dám yêu, dám hận….

Ai cũng từng có thời tuổi trẻ, từng sai lầm, từng gục ngã. Chẳng dám nói thanh xuân là sai hay trưởng thành là chưa đúng. Chỉ mong những ai đã đi qua tuổi trẻ sẽ mạnh mẽ bỏ tất cả lo sợ ở năm cũ để đón chào năm mới bằng một bầu nhiệt huyết… Khi ta sống hết mình cho hiện tại, thì mỗi khoảnh khắc đều là thanh xuân./.


Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?
Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.
"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.
Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.
Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.
0