Mưa xuân giăng giăng
Hường mời bạn nghe cảm xúc của Diệu Hiền, cùng ngắm mai vàng trong một ngày mùa xuân.
Mỗi trung tuần tháng Chạp, nếu thời tiết ấm áp, những cây mai đầu ngõ hay ngoài vườn đều được tỉa sạch lá để kịp nở vào đúng ngày đầu xuân. Nhà tôi có hai cây mai rất đẹp trước ngõ. Cây bên trái nhỏ gầy, có vẻ khẳng khiu nhưng hoa nở rất nhiều cánh; cây bên phải cành tỏa tròn quanh gốc rất đẹp thì nở toàn hoa năm cánh.
Ba tôi thường tranh thủ hái lá mai sau buổi làm đồng về. Dựng cái cuốc chỗ bờ giếng, cái giỏ đựng ít cá cua để trên hòn đá lớn cạnh gốc mai, ba gọi chúng tôi cùng ra hái lá. Hai anh tôi trèo được nên cho hái trên ngọn, còn tôi vít cành thấp mà hái. Ba dặn phải nhẹ tay, nếu không sẽ gãy cả búp lá búp hoa. Cái nụ búp bé ti như hạt đậu ấy sau hai tuần lại bung nở thành chùm hoa. Cái búp nhọn dài hơn chỉ là búp lá.

Năm nào thuận trời, nụ hoa nhiều vô kể, vừa hái vừa mường tượng ra đóa hoa nào sẽ nở đầu tiên, mà có đúng mồng Một Tết không, là nghe lòng rộn rã không khí Tết. Ba tôi vốn ít nói và nghiêm khắc, nên anh em chúng tôi hồi hộp nhất là không biết ba chọn cành mai nào đem vào nhà chưng Tết. Mấy anh em cứ đoán già đoán non mà không dám hỏi ý ba. Cành mai ưng ý nhất được ba tôi chọn rất kỹ lưỡng sau thời gian hái lá và dõi theo những búp hoa lớn lên từng ngày.
Khoảng hăm bảy tháng Chạp, khi những nụ hoa xanh ngọc đã đội lớp vỏ xám bao ngoài để bung thành chùm nụ non tươi, ba chọn cành mai dự đoán là sẽ nở đúng Tết, nhiều nụ hoa, dáng đẹp nhất. Chặt bằng dao rựa sắc, sau đó hơ phần chân cành vào lửa, đem cắm vào chiếc độc bình quen thuộc. Nhiệm vụ của chúng tôi là ngày ngày đổ thêm nước ấm vào bình để nhìn cánh vàng lấp lánh đúng ngày mồng Một tết. Trên cành mai ấy, chúng tôi treo bao nhiêu là thiệp chúc xuân của bạn bè hay bà con từ nơi xa.

Nhìn cành mai vàng được chưng ở nơi trang trọng nhất của ngôi nhà nhỏ, tôi thấy mùa xuân tràn về. Câu chuyện hái lá mai ngày giữa tháng Chạp, rồi chọn cành để chưng Tết cứ lặp đi lặp lại như một cảm xúc rất quen thương của gia đình tôi. Dưới mái tranh nghèo của thời ấu thơ, cây mai làm bừng lên sắc xuân rực rỡ, làm bừng lên niềm hân hoan trẻ thơ vì nỗi trông chờ dằng dặc “bao giờ đến Tết” đã thành hiện thực. Tết được diện đồ mới xênh xang khoe xóm khoe làng; được ăn bao nhiêu món ngon mà ngày thường chỉ là ao ước; được đi chơi, được lì xì; được đốt những viên pháo chuột lạch tạch. Còn niềm hạnh phúc nào trong trẻo hơn thế nữa? Vậy nên, cứ hoài niệm về mấy cây mai vàng trước ngõ là tôi khát khao được sống lại niềm vui con trẻ, ước gì trở lại ngày xưa.
Thuở còn thơ, tôi nghe mùa xuân ở đâu xa lắm. Một năm dài như thế kỷ. Khi trưởng thành, xuân lại thoắt đến, thoắt đi nhanh như trở bàn tay. Thanh xuân qua vội tựa cơn gió vô tình. Còn giờ đây, khi xuân chạm bên mái hiên và tuổi đời không còn trẻ nữa, tôi đã hết ngỡ ngàng vì mùa xuân quá vội, tự dặn lòng bình thản trước những điều chợt đến, chợt đi. Mùa xuân giăng lộc non, giăng cỏ hoa biếc tràn khắp nẻo./.


Có một người, cũng như bao người mẹ khác, luôn khao khát một mái ấm bình yên cho các con mình. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra như ta mong muốn.
Những sáng mai thức giấc giữa vô vàn tiếng chim, có người chợt nhận ra thành phố nơi cô sống là một thành phố hiền lành, không chỉ dành cho con người mà còn dành cho chim muông hoa cỏ.
Có những điều trong đời, dù muốn hay không, người ta vẫn bị đặt trong một chiếc khung vô hình. Chiếc khung ấy mang tên định kiến. Định kiến giống như một tấm gương mờ, phản chiếu những hình ảnh lệch lạc và bóp méo mọi điều vốn dĩ thật giản đơn.
Phụ nữ hiện đại có rất nhiều mối quan tâm. Khi còn trẻ, họ tràn đầy nhiệt huyết, mục tiêu phấn đấu cho công danh sự nghiệp. Nhưng khi đã lập gia đình rồi, những lo toan đã ít nhiều chi phối họ, khiến họ luôn trăn trở làm sao để lựa chọn giữa sự nghiệp và gia đình?
Cuộc sống giống như một con đường dài, nơi mỗi bước chân ta đi qua đều mang theo những dấu vết của niềm vui, nỗi buồn và cả những vấp ngã. Không ai trong chúng ta bước đi mà không một lần trượt ngã. Nhưng điều kỳ diệu nhất của con người chính là khả năng đứng dậy từ những lần đó, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.
Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.
0