Mùa hoa thương nhớ
Chiều nay, Hường mời bạn nghe câu chuyện của Dương Châu Giang về tình yêu mà cha mẹ cô ấy dành cho nhau.
Đó là cây bưởi sau vườn nhà cô. Cây bưởi cha trồng cho mẹ chỉ giản đơn vì mẹ thích gội đầu lá bưởi, thích mùi hương nồng nàn mỗi độ giêng hai. Mẹ nói cha trồng cây này năm mẹ về đây làm vợ, làm dâu, chỉ mấy hôm sau ngày cưới. Câu chuyện mẹ kể, cô ngỡ ngàng phút chốc rồi quên.
Ngày nhỏ, cô hay thẩn thơ dưới gốc cây nhặt những cánh bưởi trắng ngần bỏ vào chiếc túi vải xinh xinh để bên ô cửa cạnh bàn học, thỉnh thoảng lại mở túi ra, nhắm mắt hít hà.

Tuổi trăng tròn. Lần đầu tiên trong đời, cô thổn thức khi cậu bạn cuối xóm tặng chùm hoa bưởi đúng hôm cô trở lại trường tỉnh học. Chùm hoa trắng ngần lặng lẽ tỏa hương được gói vụng về trong tờ giấy trắng để trong giỏ xe tự lúc nào, chỉ với dòng viết vội: “Tặng bạn, mình hái trộm mẹ đó!”. Cô mỉm cười, trong lòng nở hoa
Lên đại học. Mùa hoa bưởi đầu tiên xa nhà, cô đã không còn xao xuyến nữa. Mười một bức thư cô gửi đi mà chàng trai năm ấy chẳng trả lời. Đó là mùa xuân đầu tiên trong đời, cô không còn thấy hương bưởi níu chân mình về với tháng ba. Tháng ba xưa cứ thế mà xa mãi.
Cô lấy chồng xa. Một ngày cuối tuần, cô trở về đúng độ mùa xuân. Hương lá bưởi ngào ngạt quyện hương bồ kết, hương nhu tỏa khắp hiên nhà. Cha gội đầu cho mẹ bên thềm. Mái tóc mẹ đã vợi đi sau bao năm tháng. Mái tóc xanh chấm gót thuở xưa hớp hồn cha buổi ban đầu đã bạc đi quá nửa, rụng rơi cùng với gió sương. Cô mỉm cười rồi thoáng chốc ngậm ngùi.
Bước vào buồng mẹ, cô sững lại giây lát khi chạm vào hương bưởi. Những bông bưởi trắng ngần cắm trên chiếc cốc thủy tinh trong suốt trên ô cửa ngay đầu giường mẹ. Cô chợt hiểu, hình dung ra cảnh người đàn ông lưng đã còng, rạc gầy theo năm tháng cố với tay ngắt chùm hoa bưởi cho vợ…Cô ứa nước mắt, hạnh phúc mà xót xa. Cây bưởi sau nhà mỗi ngày một cao lên. Chỉ có tấm lưng mẹ cha là còng xuống.

Mẹ bệnh. Thương cha vất vả, cô mang về những chai dầu gội ngoại thơm ngát nước hoa. Nhưng nó vẫn nằm nguyên ở đó. Cha cần mẫn hái lá trong vườn về, đun và gội đầu cho mẹ. Cô hiểu cha đang cố níu những ký ức thanh xuân của mẹ, những sợi tóc xanh ngát mùi hương bưởi đã khiến trái tim chàng trai tuổi hai mươi thổn thức.
Một lần về quê, sắp quần áo cho mẹ vào bệnh viện, cô thấy trong tủ đồ của mẹ một chiếc hộp gỗ đỏ như son mà mẹ vẫn thường cất những thứ quý giá. Tò mò, cô rối rít mở ra. Bên cạnh những lá thư tình của cha, những tấm thiệp cha gửi về từ Liên Xô khi ông du học, bất chợt cô nhìn thấy cả một cuộn tóc dài nằm gọn gàng, sợi đen sợi bạc đan nhau. Cô sững lại. Bàng hoàng. Giờ thì cô đã hiểu. Cha đã âm thầm nhặt từng sợi tóc bấy lâu của mẹ, gom lại, và cất vào đây. Có phải cha tiếc nhớ, muốn níu lại ngày xưa hay vì cha sợ mẹ muộn phiền, khi mái tóc dài ngày xưa của mẹ đã không còn nữa?
Và sợi tóc cuối cùng trên đầu mẹ cũng rơi xuống. Cô mua cho mẹ chiếc mũ vải để mẹ đội, ôm lấy mẹ rồi giơ điện thoại ra soi: “Mẹ đội chiếc mũ này xinh lắm!”. Mẹ cười mà nước mắt dâng lên. Cô hiểu điều cả nhà cố giấu mẹ bấy lâu đã chẳng thể giấu được nữa.
Cha vẫn ngồi bên giường mẹ, tay khẽ chà những vỏ bưởi vàng ươm lên mái đầu đã chẳng còn lấy một sợi thương sợi nhớ. Cô ứa nước mắt, định ngăn cha lại mà không thể mở lời. Ông vẫn làm việc đó như một thói quen cố hữu, cần mẫn, miệt mài. Cô chỉ biết nhìn cha nhói buốt.

Chỉ độ vài tháng sau, những sợi đen, sợi trắng đã mọc ra trên mái đầu trống trơn của mẹ. Chúng cứ dài thêm trong sự ngỡ ngàng của anh em cô, trong niềm hạnh phúc không sao giấu nổi của cha. Cô hiểu cha vui đến nhường nào, cô tưởng tượng ra cảnh người đàn ông trầm mặc gom nhặt từng sợi tóc rơi trên gối, trên sàn nhà, ngoài bậu cửa. Cha đã cẩn thận cột lại, chải nó mượt mà mỗi ngày trước khi cuộn gọn gàng trong hộp gỗ - Chiếc hộp cha tặng riêng cho mẹ trước khi sang Liên Xô học, đựng những kỉ vật thiêng liêng giữa hai người.
Tháng ba, hoa bưởi vẫn đưa hương ngạt ngào nơi đầu giường mẹ, thầm thì bên gối, bên chiếc cốc thủy tinh trong suốt tựa pha lê. Cô nhắm mắt hít căng lồng ngực mình, thắt lòng nghĩ đến những mùa sau./.


Không biết tự lúc nào câu Ví, Giặm được sinh ra và nó được hoài thai từ đâu: từ hồn người, từ đất, hay từ mưa giông, nắng hạ?, mà sao nó ngọt ngào đến thế, ru vỗ hồn người đến thế.
Tháng Hai về, nhẹ nhàng như một cơn gió xuân lướt qua phố cũ, mang theo đợt gió mùa còn sót lại của mùa đông và những tia nắng mong manh đầu mùa.
Bất ngờ gặp hoa ban nở vạt dài trên phố phường Hà Nội, có người đã rất ngỡ ngàng, tưởng như mình đang lạc vào núi rừng miền Tây Bắc.
Tháng Hai, đất trời như gần nhau hơn bởi những màn mưa bụi mơn man, bởi hương bưởi hương xoan dịu dàng, thoang thoảng. Tháng Hai đối với một người có niềm mong chờ háo hức rất riêng, ấy là được cùng mẹ đi dự hội làng.
Người ta vẫn thường bảo bệnh từ miệng mà vào. Vậy nên, ăn uống cũng là một trong những cách để phòng trị bệnh. Bởi thế mà trong vườn nhà, thậm chí xung quanh nhà, có người thường tận dụng trồng nhiều loại rau cỏ, vốn là thảo dược, vừa để có không gian xanh vừa có được những đồ ăn, thức uống tốt cho sức khỏe.
Mưa phùn là một thứ mưa kỳ lạ. Nó không ào ạt như những cơn mưa rào mùa hạ, cũng không rả rích buồn bã như mưa ngâu hay thoáng qua như mưa bóng mây. Lặng lẽ và mỏng manh, những hạt nước nhỏ li ti rơi xuống tựa hơi thở của đất trời, len lỏi vào từng kẽ lá, từng góc phố, chậm rãi thấm vào lòng người, dịu dàng, trầm tư.
0