Một ngày cho chính mình
Một bạn gái trẻ gửi đến Hường dòng chia sẻ: “Hôm nay là một ngày cuối thu, trong một tiết trời đẹp như thế này, mình quyết định sẽ học cách yêu bản thân mình hơn, học cách yêu cuộc sống, yêu tất cả mọi thứ xung quanh.
Hai mươi mấy năm, lần đầu tiên mình đã tự mua một bó hoa nhỏ, mang cắm lọ thủy tinh cạnh cửa sổ. Bỗng nhiên mình mỉm cười và thấy cuộc đời này đẹp vô cùng. Hôm nay mình ngồi trang điểm thật lâu, mặc chiếc áo trắng và chân váy nhung mình thích nhất, đội cả mũ beret xinh xinh để đi làm. Mình quyết định sẽ đẹp hơn từ hôm nay.
Hôm nay mình đã đi ăn một món ngon, món mà mình đã thèm từ rất lâu nhưng chưa có dịp. Mình mua thêm một cốc trà sữa, vị ngọt cho mình cảm giác hạnh phúc cả một ngày. Mình nhận ra rằng, hoá ra một mình làm mọi thứ mình thích cũng không phải tệ đến thế.
Không cần ai khác, cũng chẳng dựa dẫm vào ai. Mình tự tìm niềm vui cho mình. Mình gửi yêu thương tới những người xung quanh, nhưng cũng không quên rằng chính bản thân mình cũng cần được yêu thương. Chúc mỗi người trên con đường kiếm tìm hạnh phúc sẽ tìm được một tình yêu ngọt ngào, phù hợp với chính mình. Mong cho tất cả chúng ta sẽ đón một ngày mới thật ý nghĩa và tràn ngập tình yêu thương.”
Hường cũng chúc cho em, không chỉ hôm nay ngày mai, mà trong những tháng ngày sắp tới, dù chỉ một mình hay có người thương yêu bên cạnh, thì em vẫn luôn gặp mọi điều tốt lành, giữ được sự tự tin và bình an trong cuộc sống.
Có nhiều người trong chúng ta đang chỉ có một mình. Và trong số đó, có không ít người đang cảm thấy cô độc. Nhưng cô độc hay cô đơn lại chính là trạng thái ta phải trải qua để trưởng thành và ở từng người, nó đồng hành suốt hành trình tìm kiếm hạnh phúc. Hường thấy một mình cũng có cái hay riêng, như em gái lúc nãy đã chia sẻ, muốn làm gì thì làm, chỉ cần bận một chút là quên cô đơn. Đến khi nào có người thực sự yêu thương mình, đến lúc đó thì tính sau, đời có bao lâu mà hững hờ. Một mình nào có đáng sợ. Không có mục đích, không biết mình muốn gì mới là điều đáng sợ.
Ai rồi cũng sẽ trải qua những tháng ngày chỉ có một mình. Năm tháng dần trôi, không ai có thể đảm bảo và chắc chắn rằng họ sẽ mãi mãi ở bên ta mà không rời đi cả. Thế nên dù muốn hay không, ta sẽ phải quen với việc một mình rồi cũng ổn.
Cuộc đời của mỗi người vốn luôn là hành trình độc lập. Ngoảnh đầu nhìn lại chặng đường và năm tháng ta đã kiên cường vượt qua, người tới kẻ đi, chỉ có chính ta vẫn bền bỉ bầu bạn với chính mình. Một mình không chỉ đơn thuần là sự cô đơn, mà còn là cơ hội để ta kết nối với chính bản thân mình. Trong tĩnh lặng, ta sẽ nghe thấy những suy nghĩ sâu thẳm, những ước mơ và hoài bão vụt sáng. Và cuộc sống một mình chính là cơ hội để bạn hoàn thiện chính mình, trở thành người mà bạn mong muốn./.


Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?
Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.
"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.
Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.
Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.
0