Mimosa từ đâu em đến

Có những loài hoa không chỉ nở theo mùa mà còn nở theo những miền cảm xúc rất riêng. Và có những câu chuyện, tưởng như rất khẽ thôi nhưng lại đủ để người ta giữ mãi trong lòng. Giữa một buổi trưa Đà Lạt, dưới tán mimosa vàng rơi lặng lẽ, có người đã đứng lại. Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng, có những điều trong đời không phải để giữ mà là để buông.

Mimosa từ đâu em đến, giữa một buổi trưa Đà Lạt khiến người ta phải dừng lại. Trưa ấy xanh biêng biếc. Không phải cái xanh rộn ràng của biển, mà là một màu xanh man mát thanh tĩnh. Trưa mà như sớm, trưa mà như chiều. Sương đã tan, nhưng cái lạnh vẫn còn vương lại đâu đó trong những bậc thềm cũ, trong từng hơi thở rất khẽ của thành phố.

Tôi đứng dưới một tán cây mimosa. Ngước nhìn lên, những cành cây khẳng khiu, chằng chịt, vẽ lên nền trời một bản đồ rối rắm của gió và nắng. Vàng treo lơ lửng trên cao. Vàng len vào từng kẽ lá. Vàng rơi mênh mang, không ồn ào vội vã… như một nỗi buồn đã quen ở lại từ rất lâu.

Mimosa từ đâu em đến. Người Đà Lạt hay kể rằng loài hoa này vốn không thuộc về cao nguyên. Mimosa đi một hành trình rất dài, từ những miền đất xa xôi bên kia đại dương. Có truyền thuyết kể về một nàng tiểu thư và một chàng ngư dân nghèo ở một đất nước xa xôi. Họ yêu nhau, nhưng tình yêu ấy không được chấp nhận. Dù không được sống cùng nhau, nhưng đến cuối cùng, khi ngã xuống, họ lại được bên nhau. Nơi mộ của hai người, một loài hoa vàng lặng lẽ mọc lên. Hoa nhỏ, mong manh nhưng bền bỉ. Người ta tin rằng đó là phần còn lại của một tình yêu không được gọi tên.

Có lẽ vì thế mà mimosa mang một nỗi buồn rất riêng. Không lụy, không phiền, không dữ dội… mà âm ỉ một nỗi niềm không thể gọi tên. Khi theo những chuyến tàu, những lần lãng du, mimosa đến Đà Lạt. Và ở đây, câu chuyện cũ dường như được làm dịu đi. Không còn sóng gió, không còn bi tráng. Chỉ còn những con dốc quanh co, những buổi trưa bảng lảng sương và sắc vàng lặng lẽ nở trên cao.

Tôi đưa tay chạm hờ một nhành hoa nhỏ. Bàn tay sạm nắng của những ngày lang thang. Tôi quen với việc xách ba lô lên và đi. Quen với cảm giác đứng giữa một thành phố lạ, không có ai chờ đợi, không ai tiễn đưa. Đi như một thói quen. Đi như một cách sống.

Nhưng đứng trước mùa mimosa này thì khác. Nhìn những tán hoa mong manh rực rỡ. Nhìn nắng lọt qua kẽ tay, xuyên qua những cành cây phía sau… tôi bỗng thấy mình nhỏ lại. Mong manh như chính những bông hoa tròn li ti ấy. Và cũng chính dưới tán cây ấy tôi đã nghe một câu chuyện.

Một người con gái. Cô không nói nhiều. Chỉ là một buổi chiều rất khẽ, khi chúng tôi tình cờ ngồi gần nhau trong một quán nhỏ nhìn ra con dốc phủ đầy hoa vàng. Cô kể, chậm và nhẹ… như thể sợ chạm vào chính nỗi lòng của mình.

Cô yêu một người, không ồn ào, không kỳ vọng. Chỉ là những lần lặng lẽ đứng phía sau, nhìn anh làm việc, thấy anh vui, thấy anh buồn, nghe anh kể chuyện… rồi mang những điều đó về, giữ riêng cho mình. Cô biết, anh đã có một người khác. Một người mà anh gọi là “cả cuộc đời”. Cô biết từ rất sớm. Nhưng có những cảm xúc, không phải cứ biết là có thể dừng.

Cô vẫn ở đó, như một cái bóng rất nhẹ, không chen vào, không đòi hỏi, không khiến anh phải bận lòng. Chỉ là… yêu thôi.

Có những ngày, cô tự nhủ rằng chỉ cần được ở gần anh, thế là đủ. Nhưng rồi, càng ở gần lòng lại càng không thể bình yên. Những điều rất nhỏ, đôi lúc khiến cô chạnh lòng. Một câu nói vô tình. Một ánh nhìn dành cho người khác. Một khoảnh khắc mà cô nhận ra mình không thuộc về.

Rồi một ngày, cô chọn buông. Không phải vì cô hết yêu. Mà vì cô hiểu nếu cứ giữ lấy, cô sẽ dần đánh mất chính mình.

Cô không nói ra tình cảm ấy, không một lời tỏ bày, không một lời trách móc. Chỉ là một buổi chiều, cũng dưới sắc vàng mimosa, cô đứng rất lâu rồi tự nói với lòng mình: như vậy là đủ rồi.

Cô rời đi. Nhẹ như cách một cánh hoa rơi. Cô chúc phúc cho anh, không cần anh biết, không cần anh nhìn lại. Chỉ đơn giản là mong người mình thương sẽ hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không có mình.

Cô nói với tôi, khi buông tay rồi cô mới hiểu, yêu một người không phải là giữ người đó ở lại. Mà là khi cần, mình đủ dịu dàng để bước ra, để họ được sống trọn vẹn với lựa chọn của mình.

Tôi nhìn cô. Bỗng thấy cô giống mimosa. Mong manh nhưng không yếu đuối. Lặng lẽ nhưng rất bền lòng.

Mimosa từ đâu em đến…

Tôi nhớ lại buổi sáng mình đặt chân đến thành phố này. Một mình. Xe dừng bên con dốc còn ướt sương. Tôi kéo vali đi qua những con đường quanh co, hai bên là nhà cửa im lìm, cửa sổ khép hờ như vẫn còn ngái ngủ. Thành phố đón tôi bằng sự tĩnh lặng rất riêng. Không hỏi tôi từ đâu đến.

Tôi thích cảm giác ấy. Một kẻ lãng du. Đến rồi đi như cách mimosa nở rồi rơi.

Buổi trưa, tôi dừng lại dưới bóng cây. Bước chân chậm giữa phố xá. Đà Lạt đẹp như một bức tranh. Tôi lưng chừng giữa đi và dừng. Giữa muốn quên và không nỡ quên. Có những điều đã cũ nhưng chưa bao giờ rời đi. Như một nỗi buồn quen mặt. Không đau nhói. Không dữ dội. Chỉ ở đó lặng lẽ và bền bỉ như sắc vàng của mimosa.

Có lẽ tôi cũng giống hoa. Đi ngang qua một nơi nào đó nở ra một chút cảm xúc rồi lại rời đi. Nhưng có lẽ như vậy cũng không hẳn là buồn. Bởi vì, có những điều trong đời không phải để giữ. Mà là để hiểu. Để biết rằng mình đã từng yêu rất thật… và cũng đã từng đủ can đảm để buông.

Giữa sắc vàng mênh mang của buổi trưa Đà Lạt ấy, tôi không nghĩ về đích đến. Cũng không ngoái lại quá khứ. Tôi chỉ đứng, thở chậm và để nỗi buồn tự lắng.

Nỗi buồn không có hình hài, nhưng lại rất quen. Nó đi cùng tôi qua nhiều thành phố, nhiều mùa hoa khác nhau. Có lúc là hoa sữa Hà Nội. Có lúc là phượng đỏ miền Trung. Có lúc là cúc dại ven đường. Và bây giờ là mimosa Đà Lạt. Một loài hoa mang trong mình một câu chuyện buồn, nhưng khi nở lên lại nhắc người ta học cách buông.

Chiều xuống rất nhanh ở Đà Lạt. Bóng cây dài ra. Sắc vàng trên cao trở nên dịu hơn. Tôi quay lưng, nghe tiếng giày của mình vang rất khẽ trên con đường dốc. Thành phố phía sau lưng tôi, mimosa vẫn yên lặng.

Mimosa từ đâu em đến… để tôi học được cách rời đi nhẹ nhõm… và ở lại với chính mình lâu hơn một chút.

Con người ta đi suốt một đời, có lẽ không phải chỉ để tìm một nơi để đến mà là tìm một khoảnh khắc để dừng lại. Dừng lại để lòng mình mềm ra. Dừng lại để hiểu một điều rất giản dị: không phải cứ yêu là phải có được.

Có những tình cảm, đẹp nhất là khi ta cầm lên bằng tất cả chân thành và đặt xuống bằng tất cả bình yên.

Có những người, đi qua đời nhau không phải để ở lại mà để dạy nhau cách yêu đúng, và buông đúng.

Và có những nỗi nhớ sau khi đã gọi tên rất nhiều lần, rồi cũng sẽ tự lắng xuống như cách một buổi chiều Đà Lạt khép lại trong sắc vàng rất khẽ.

Kim Ánh và Đan

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời