Mái tóc ba tôi
Ngày bé xíu, tôi được ba địu trên vai đến trường mẫu giáo. Tóc ba xanh đen. Tôi cứ thắc mắc hoài: "Sao tóc ba dày mà đen quá. Tóc con lại màu nâu và thưa?".
Ba nói tóc màu như tôi mới đẹp. Thưa nhẹ như làn mây và màu nâu của ruộng đất quê mình. Tôi khúc khích cười, hai bàn tay nhỏ xíu mân mê mái tóc của ba.
Lớn hơn chút xíu, mỗi trưa về, tôi lại ngồi nhổ tóc sâu cho ba dưới gốc thông già. Nắng tinh nghịch xuyên qua tán cây, nhảy nhót trên bàn tay tôi, trên mái đầu ba. Nắng soi cho tôi thấy những cọng tóc sâu của ba. Chân tóc hơi phai màu đen và đuôi tóc thì không còn thẳng như trước. Ba cười hiền và nháy mắt: "Con thấy nhiều nhà khoa học - tóc họ xoăn xoăn chứ. Ba cũng là nhà khoa học ấy. Nhà khoa học làm ra hạt gạo".

Khi đến tuổi tập tành ra đồng để làm việc đồng áng như bao tụi nhỏ khác trong làng, tôi hay theo gót ba đi ra ruộng - nhổ cỏ lạc mùa hay cấy lúa chiêm. Hai ba con trên đồng, nhấp nhô hai màu nón. Tôi được ba sắm cho chiếc nón mới tinh, trắng phau, có chiếc quai nón hồng duyên dáng. Còn ba tôi đội chiếc nón mê màu nâu của lá thông khô, mất chóp nón và sờn lá cọ. Mưa nắng chạm vào tóc ba. Nắng nhuộm màu phai vàng. Mưa gội đi màu xanh đen.
Ngày tôi ôn thi đại học, ba gánh vác hết công việc đồng áng, chẳng cho tôi làm cùng. Chỉ biết nhắc ba mang nón đi đội kẻo trời chợt nắng chợt mưa. Trưa làm đồng về ba cũng chẳng cho tôi nhổ tóc sâu cho ba. Ba kêu: "Ba có già nhanh vậy đâu mà lắm tóc sâu đến mức ngày nào con cũng nhổ". Rồi bắt tôi chợp mắt, dù chốc lát, trước buổi chiều đến trường ôn thi.

Ngày tôi khoác ba lô lên Thủ đô nhập học. Tôi ôm ba chặt chẳng muốn rời. Quàng tay ôm cổ ba giữa trời thu heo may quê mình. Lưu luyến mùi hương mà âu yếm nhìn màu tóc ba. Chợt giật mình thảng thốt: "Mái tóc ba đã điểm bao sợi trắng tự lúc nào". Ba xoa mái tóc đen dài và lau nhẹ giọt nước mắt của tôi, trìu mến nói: "Tóc trắng trông sẽ thêm phần phúc hậu mà con gái!".
Tóc ba bạc màu cho mái tóc tôi xanh. Nhưng tình ba con muôn nắng muôn mưa mãi chẳng phai màu.


Mưa phùn là một thứ mưa kỳ lạ. Nó không ào ạt như những cơn mưa rào mùa hạ, cũng không rả rích buồn bã như mưa ngâu hay thoáng qua như mưa bóng mây. Lặng lẽ và mỏng manh, những hạt nước nhỏ li ti rơi xuống tựa hơi thở của đất trời, len lỏi vào từng kẽ lá, từng góc phố, chậm rãi thấm vào lòng người, dịu dàng, trầm tư.
Ra Giêng, cái náo nức rộn ràng của mấy ngày Tết đã lắng xuống thật sâu. Nhường chỗ cho những khoảng dịu êm trong tâm thức để ta chiêm nghiệm vẻ đẹp xuân thì của tháng Giêng.
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, giữa vô vàn tiếng ồn của động cơ, khói bụi phố phường và muôn ngàn hương vị của cuộc sống hiện đại, có một người vẫn mãi thương nhớ về cái cay nồng của vị gừng ngày xuân và những kỷ niệm không thể mờ phai.
Hà Nội ba mươi sáu phố phường, nói lớn, đi một ngày có khi đã nhẵn những cảnh điểm nổi bật; mà nói bé, vỏn vẹn gần ba mươi năm ký ức thôi mà có người lần hoài chưa hết…
Có cô gái gọi chạy bộ là trang mới của đời mình, bởi vì từ ngày dấn thân vào hành trình đầu tư cho sức khỏe, cô trở thành cô gái khác biệt, năng động và trẻ trung, sống với phiên bản hoàn toàn mới.
Mùa xuân đặc biệt bởi có Giêng Hai. Hết Tết, vẫn còn Giêng Hai dịu dàng neo vào hồn người những nhớ nhung, vương vấn.
0