Mẹ ơi con không muốn lấy chồng
Càng ngày, tôi càng thấy nhiều người trẻ lựa chọn cuộc sống độc thân. Tôi thầm nghĩ liệu có phải tuổi trẻ bây giờ theo đuổi chủ nghĩa cá nhân, với biểu hiện lớn nhất là khát vọng sống cho mình, nên họ không muốn kết hôn? Phải chăng họ cho rằng hôn nhân không thể cải thiện chất lượng cuộc sống, hoặc sẽ ảnh hưởng đến giá trị bản thân, nên họ chọn sống độc thân. Hay vì do chưa tìm thấy đối tượng phù hợp, sợ trẻ con, có những ám ảnh về hôn nhân không hạnh phúc nên nhiều người không muốn kết hôn.
Tôi đã từng gặp một cô gái 36 tuổi, luôn từ chối mọi lời mai mối, các cuộc hẹn hò do người thân và bạn bè sắp đặt, bởi sợ sẽ có cuộc hôn nhân thảm họa như mẹ mình. Cô có một gia đình không hạnh phúc, bố mẹ ly thân từ lâu. Chứng kiến những cuộc cãi vã như cơm bữa, những trận đòn roi vô cớ trút lên người sau mỗi lần bố mẹ xung đột, cô đã thề sẽ sống một mình khi lớn lên. Cô cho rằng sống không hạnh phúc thì không nên kết hôn.
Cô nói với tôi, cuộc sống hôn nhân chất lượng thấp không bằng một đời độc thân chất lượng cao. Từng tham dự nhiều đám cưới, nhưng chưa bao giờ cô thấy vui hay xúc động. Mặc dù vậy, cô gái này không chìm đắm vào thế giới riêng mà vẫn có mối liên hệ chặt chẽ với bạn bè. Theo cô, điều đáng sợ nhất khi độc thân là đánh mất kết nối với xã hội, điều này khiến con người rơi vào trạng thái cô đơn cùng cực.
Nghe những chia sẻ đó, tôi nghĩ không thể coi cuộc đời có hôn nhân mới là thành công hay độc thân là thất bại và ngược lại. Chọn cuộc sống độc thân hay kết hôn đều có cái được và mất, tùy tính cách mà mỗi người có lựa chọn riêng. Cũng có nhiều chỉ trích dành cho người độc thân là "ích kỷ", "thiếu trách nhiệm với gia đình và xã hội". Người trong cuộc thì cho rằng, họ vẫn vui với cuộc sống hiện tại. Dù độc thân, họ vẫn đang làm việc, vẫn cống hiến đóng góp cho xã hội và phụng dưỡng cha mẹ. Đó là những điều tích cực, không hề ích kỷ. Có người nói với tôi, kiên quyết không vì miệng lưỡi thế gian mà làm khổ đời mình, khổ người khác, khi bản thân không sẵn sàng để lập gia đình.
Tôi thì thấy, nếu ở hiện tại, những người độc thân đang hạnh phúc với sự lựa chọn của họ thì chúng ta nên trân trọng điều đó. Tuy nhiên, tôi không chọn cuộc sống độc thân, vì có hai người bên nhau để cùng nhau chia sẻ, cùng nhau yêu thương thì vẫn tốt hơn một người.
Với tôi, hôn nhân là một điều thiêng liêng và tốt đẹp. Bởi vậy, việc này chỉ nên được tiến hành khi người ta tin rằng bản thân có sự lựa chọn đúng đắn, có trách nhiệm với cuộc đời mình và bạn đời. Tôi tưởng tượng một lúc nào đó, không may cuộc sống mang đến cho tôi nhiều khó khăn, bất trắc, lúc đó nếu tôi chỉ có một mình, thì tôi không biết xoay sở thế nào. Ai sẽ giúp tôi đối phó với những căng thẳng, ai sẽ làm điểm tựa cho tôi khi xung quanh toàn là những cảm xúc tiêu cực và một mình tôi phải đối mặt với những hoàn cảnh đầy thách thức?

Tôi không phản đối cuộc sống độc thân. Nhưng tôi chọn kết hôn, dù biết rằng cái nắm tay lúc về già phải đổi bằng bao nhiêu bão giông của tuổi trẻ. Tôi không muốn cô đơn một mình, nhất là khi tuổi già ập đến. Có một người chia sẻ với tôi, một sự lựa chọn mà bạn cảm thấy đúng đắn khi còn trẻ, chưa chắc đã đúng khi về già. Suy cho cùng, hai người vẫn tốt hơn một người. Bởi ngoài những mặt tiêu cực mà chúng ta dễ dàng nhìn thấy trong đời sống hằng ngày, hôn nhân luôn mang giá trị thiêng liêng và cao quý. Khi chúng ta trao đi tình yêu và sự chân thành đủ lớn đối với người mình chọn gắn bó cả cuộc đời, thì phần nhiều sẽ không thất vọng.
Chúng ta kết hôn là vì hy vọng trên đời này có thêm một người yêu thương chúng ta, luôn ở bên chúng ta; khi đau nhức sẽ có người đưa chúng ta đến bệnh viện, khi trời mưa tầm tã sẽ có người đón về, khi đêm khuya tĩnh lặng có người ngủ bên cạnh giúp chúng ta yên tâm say giấc, khi tủi thân oan ức có người vỗ về và nói: “Đừng lo, có anh ở đây rồi”. Với Hường ý nghĩa thật sự của hôn nhân không phải để trốn tránh sự soi mói của người đời, cũng không phải để cha mẹ hài lòng, càng không vì sinh con đẻ cái, mà chỉ để bản thân sống hạnh phúc và sống tốt hơn lúc độc thân./.


Có những điều trong đời, dù muốn hay không, người ta vẫn bị đặt trong một chiếc khung vô hình. Chiếc khung ấy mang tên định kiến. Định kiến giống như một tấm gương mờ, phản chiếu những hình ảnh lệch lạc và bóp méo mọi điều vốn dĩ thật giản đơn.
Phụ nữ hiện đại có rất nhiều mối quan tâm. Khi còn trẻ, họ tràn đầy nhiệt huyết, mục tiêu phấn đấu cho công danh sự nghiệp. Nhưng khi đã lập gia đình rồi, những lo toan đã ít nhiều chi phối họ, khiến họ luôn trăn trở làm sao để lựa chọn giữa sự nghiệp và gia đình?
Cuộc sống giống như một con đường dài, nơi mỗi bước chân ta đi qua đều mang theo những dấu vết của niềm vui, nỗi buồn và cả những vấp ngã. Không ai trong chúng ta bước đi mà không một lần trượt ngã. Nhưng điều kỳ diệu nhất của con người chính là khả năng đứng dậy từ những lần đó, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.
Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.
Những ngày vừa qua, vụ việc TikToker Phạm Thoại và mẹ bé Bắp công khai sao kê tiền từ thiện đang gây xôn xao dư luận. Ở vai trò là một người mẹ có con đang độ tuổi với bé Bắp, nhiều người cảm thấy thương xót cho bé khi phải chịu đựng những cơn đau do căn bệnh hiểm nghèo giày vò, lại vô tình trở thành trung tâm của biết bao bàn luận và tấn công trên mạng xã hội.
Tỉnh thức giữa ảo mộng không chỉ là hành trình tỉnh giấc sau cơn mê dài, mà còn là cuộc hành trình nhìn lại bản thân giữa thực tại đầy những lối đi mờ mịt và hoa lệ.
0