Lời tự tình của một loài hoa biển

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.

“Em đến thăm anh mùa vui bên biển

Nụ hoa muống biển rung rinh rung rinh”

Đó là mùa của những con sóng bạc đầu trắng xóa trên ghềnh đá nhấp nhô, mùa hải âu chao liệng trên những cánh buồm nhiều sắc màu neo bến cảng. Nhưng cũng chẳng phải chỉ vì thế mà tôi nhớ biển. Bởi trong tôi luôn in đậm hình ảnh một loài hoa tím lặng lẽ ven bờ cát mà người ta gọi là hoa muống biển. Loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.

Tôi đã đi nhiều vùng biển từ miền Trung cho đến Kiên Giang, cứ mỗi độ hè về là dường như hoa muốn biển nở tím cả một vùng duyên hải. Không hiểu là ngẫu nhiên hay sắp đặt mà màu tím của hoa và màu lá xanh non trên nền cát trắng, cộng với màu xanh ngọc của biển và trời, tất cả ngời lên trong sắc nắng vàng óng ả tạo thành một bức tranh thiên nhiên nhiều cảm xúc. Tôi thường lang thang một mình chụp rất nhiều bức ảnh. Những cánh hoa ngẩn ngơ làm cho cái nắng biển vốn dĩ như thiêu đốt bỗng dịu dàng trong sắc tím bung biêng. Tôi đưa tay ve vuốt từng cánh hoa mềm, tự hỏi người đã cùng ta đi qua gió mưa năm nào lòng đã bình yên chưa hay vẫn còn giông tố?

Hoa muống biển ở đảo Lý Sơn.

Tôi nhớ có lần ghé đảo Lý Sơn vào một ngày hè nắng chang chang. Đận ấy, tôi ngược phố một mình, một mình ngồi tít mũi tàu xăm xăm tiến về phía đảo. Từ xa, tôi đã thấy một mảng màu xanh xanh chạy dài tít tắp. Tôi hăm hở muốn đến nơi dừng chân hay đúng hơn là nơi trú ẩn của mình. Vừa đặt chân lên vùng cát trắng mênh mông, tôi vỡ òa trước cái mảng xanh xanh mà tôi thấy từ xa là vùng hoa muống biển, cơ man nào là hoa tím vương vấn gót chân. Không hiểu sao hoa muống biển lại mang đến cho tôi một sự an ủi. Tôi như tìm thấy đồng minh, ít nhất vẫn còn có một loài hoa giống như tôi nhỏ nhoi và thầm lặng.

Tôi cứ thế ngồi trên cổng tò vò nhìn hoa và biển. Biển thì bận xôn xao những con sóng bạc đầu, cũng có lúc thủy triều lên cao nhưng rồi thủy triều lại vơi xuống. Hoa không bị cuốn theo thủy triều. Hoa điềm nhiên mỉm cười với gió trên những cây bàng vuông. Còn tôi thì bị cuốn theo những cảm xúc vui buồn. Tôi chỉ ước được như loài hoa kia an nhiên mà tồn tại. Trong thoáng chốc, loài hoa bé nhỏ đã mang đến cho tôi sự diệu kỳ. Tôi thấy mình như được tách ra khỏi vòng xoáy của đua tranh, thầm biết ơn một loài hoa dại của miền biển cả.

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Ảnh: CADN

Chắc ai cũng biết chuyện tình về loài hoa muống biển, một chuyện tình buồn kẻ ở người đi. Chính sự chia ly đã mọc lên những đóa hoa tím mong chờ, bền bỉ một nơi âm thầm hy vọng dẫu chỉ có một chút cát mềm để mà bám víu. Đấy là trong truyền thuyết còn khi nhìn những vạt hoa tím trải dài trên bờ cát, tôi cảm giác như hoa muống biển không còn buồn hoang hoải, mà yên bình tự tại ở nơi nó thuộc về, lung linh trong nắng gió khoan thai. Góc trời ấy khiến tôi nghĩ đến bản thân mình ở lứa tuổi không còn nhỏ để nông nổi, cũng không quá già để cạn khô dòng cảm xúc. Sao lại giống như loài hoa tím kia. Trong khi ngoài khơi xa nô nức thuyền về ai đón chờ ai với vòng tay hối hả, thì loài hoa tím vẫn tự mình bền bỉ đi qua thời gian, tự mình nở rộ. Giống như tôi về với chính mình, từng phút giây nuôi dưỡng niềm tự tại.

Mỗi mùa hè, tôi lại về bên biển. Nơi từng cơn gió đại dương mát lành làm cho cánh hoa muống biển rung rinh. Tạm quên đi phố thị xô bồ chỉ đơn giản muốn như hoa, bình dị trong bức tranh thiên nhiên, mà trong đó mọi tính toan của con người đều bé mọn. Biển có đi đâu mà mong mà muốn, thủy triều vơi rồi lại đầy, biển vẫn bên hoa trong từng giọt sương đậu trên cánh tím. Biển vẫn ấp ôm, vỗ về hoa bằng dạt dào con sóng. Biển xa bờ để hoa dịu dàng trên cát trắng bao la. Nếu như biển xanh, cát trắng, nắng vàng thường xuyên đi vào thơ ca nhạc họa thì mỗi khi nhắc về biển, loài hoa với màu tím hồng da diết đủ níu chân người trở về với biển. Để tôi thấy yên ả lòng giữa những năm tháng ngược xuôi, để yên bình mà nhẩm theo câu hát ngày xưa, lời tự tình của một loài hoa biển./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.

Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.

Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.