Làm sao để tha thứ những lỗi lầm?
Cuộc sống lúc nào cũng có thể mang đến cho ta những vết thương cùng cảm giác cay đắng, oán giận trong nhiều năm. Làm thế nào để vượt qua những nỗi đau là câu hỏi mà nhiều người đã từng hỏi. Thường trong những câu chuyện buồn, người ta sẽ cảm thấy mình là nạn nhân đáng thương. Nhưng có lẽ chúng ta lại không nhận ra các cảm xúc đó đang chống lại thay vì bảo vệ chúng ta. Có không ít người trong chúng ta đang bị cầm tù trong sự giận dữ và đau đớn. Làm thế nào để tiếp tục sống hạnh phúc nếu chính chúng ta chấp nhận nhốt mình trong một chiếc lồng của những suy nghĩ tiêu cực?
Ân tình chỉ đến từ sự chân thành và tự nguyện. Mà tha thứ chính là đỉnh cao của ân tình. Chúng ta đã từng đón nhận những phần dễ thương của người ấy. Nhưng chúng ta lại không thể đón nhận nỗi khổ, niềm đau từ người ấy một cách dễ dàng, có lẽ vì trái tim ta vẫn chưa đủ lớn. Ta rất muốn tha thứ nhưng vẫn không tha thứ được, lòng cứ quặn đau mỗi khi nghĩ đến sự đổi thay của họ, là bởi tha thứ là một việc không dễ làm. Càng vị kỷ thì càng không thể vị tha.
Mỗi người chúng ta đều không phải là bậc thánh nhân để sẵn sàng tha thứ hết mọi lỗi lầm của con người, nhưng nếu trái tim ta còn sức chứa đựng thì đừng suy tính gì thêm, hãy tha thứ cho nhau. Tha thứ luôn là linh dược có thể chữa trị mọi nỗi khổ niềm đau cho cả ta và người ấy. Còn nếu không thể tiếp tục ở bên nhau, thì cho nhau sự tôn trọng và thanh thản. Trên đời chỉ có sự chân thành là vô giá. Không có gì sai khi yêu một ai đó và đối tốt với họ bằng cả trái tim. Ngay cả khi thực sự mắc sai lầm, chúng ta cũng nên học cách đánh giá cao người cũ cũng như chính bản thân mình.
Có không ít người đã có thể đứng dậy sau những đổ vỡ. Họ không đánh ghen hay lùng sục tìm kiếm mà tự vực bản thân mình lên, tích cực làm việc để tạo cho mình một nền tảng kinh tế vững chãi. Họ chọn cách ghi nhớ những điều tốt đẹp của đối phương để quên đi nỗi đau. Bởi họ cho rằng, khi trái tim ta trở nên mạnh mẽ, ta có thể tự cứu mình ngay cả khi bị thương. Cái đáng giữ nhất trong một mối quan hệ chính là tấm chân tình, không cần quan tâm đến được hay mất của cá nhân. Để nhiều năm sau, bạn sẽ không cười nhạo mình từng là kẻ ngu ngốc mà đánh giá cao bản thân đã hết lòng vì tấm chân tình đó. Và chúng ta sẽ thanh thản để nói rằng: "Tôi đã trân trọng mọi thứ khi có được và cũng cảm thấy nhẹ nhàng khi mất đi".
Ai cũng khao khát một tình yêu trọn đời, nhưng hôn nhân không phải chuyện đơn giản, bạn đời chưa chắc sẽ yêu bạn suốt cuộc đời. Dù thế nào đi nữa, đừng đặt tất cả hạnh phúc của mình vào hôn nhân. Cơ thể khỏe mạnh, tâm trạng ổn định, tài chính tốt là chiếc áo giáp đáng tin cậy nhất dành cho chính bản thân mình. Hai người có thể yêu nhau mãnh liệt nhưng cũng có thể dũng cảm rời xa nhau. Cuộc chia tay có thể nhẹ nhàng hoặc nhiều nước mắt. Nhưng ai cũng chỉ có một cuộc đời, đừng nợ bản thân quá nhiều. Chỉ khi chúng ta biết cách yêu bản thân mình, thì chúng ta mới có thể yêu người khác./.


Không biết tự lúc nào câu Ví, Giặm được sinh ra và nó được hoài thai từ đâu: từ hồn người, từ đất, hay từ mưa giông, nắng hạ?, mà sao nó ngọt ngào đến thế, ru vỗ hồn người đến thế.
Tháng Hai về, nhẹ nhàng như một cơn gió xuân lướt qua phố cũ, mang theo đợt gió mùa còn sót lại của mùa đông và những tia nắng mong manh đầu mùa.
Bất ngờ gặp hoa ban nở vạt dài trên phố phường Hà Nội, có người đã rất ngỡ ngàng, tưởng như mình đang lạc vào núi rừng miền Tây Bắc.
Tháng Hai, đất trời như gần nhau hơn bởi những màn mưa bụi mơn man, bởi hương bưởi hương xoan dịu dàng, thoang thoảng. Tháng Hai đối với một người có niềm mong chờ háo hức rất riêng, ấy là được cùng mẹ đi dự hội làng.
Người ta vẫn thường bảo bệnh từ miệng mà vào. Vậy nên, ăn uống cũng là một trong những cách để phòng trị bệnh. Bởi thế mà trong vườn nhà, thậm chí xung quanh nhà, có người thường tận dụng trồng nhiều loại rau cỏ, vốn là thảo dược, vừa để có không gian xanh vừa có được những đồ ăn, thức uống tốt cho sức khỏe.
Mưa phùn là một thứ mưa kỳ lạ. Nó không ào ạt như những cơn mưa rào mùa hạ, cũng không rả rích buồn bã như mưa ngâu hay thoáng qua như mưa bóng mây. Lặng lẽ và mỏng manh, những hạt nước nhỏ li ti rơi xuống tựa hơi thở của đất trời, len lỏi vào từng kẽ lá, từng góc phố, chậm rãi thấm vào lòng người, dịu dàng, trầm tư.
0