Ký ức Hà Nội
Mỗi khi tàu vào ga Hàng Cỏ, lúc 5h sáng lại ngân lên giai điệu “dù có đi bốn phương trời”… Chẳng được đi 4 phương trời, vẫn nhớ Hà Nội da diết.
Ngồi ngắm hồ Văn Quán liễu mềm rủ buông lơi trước gió mà nhớ Hà Đông một thuở xao lòng. Làng Vạn Phúc lụa rì rào trong nắng, tiếng cửi kéo tơ thoăn thoắt, khói đục muôn hình bay lên từ những nồi kén sôi sùng sục. Phố Phùng Khoang thuở hoạ mi chưa len lỏi nét thanh tân, màu hồng đỏ, hồng vàng bé xíu dọc theo hàng xà cừ cổ thụ đan vòm lá xanh trên màu mây quyến luyến gọi chim sẻ líu lo không thấy chán.

Hà Nội của tôi, thở nhẹ cũng đã gần 30 năm. 30 năm nghe những câu chuyện của cậu trai trẻ đạp xe từ khu tập thể Thanh Xuân vào C500 ăn thêm cái bánh mì cho đỡ đói bởi sức trai 18 nhìn vào nồi cơm Hà Nội ăn lấy ngon sao chịu nổi cơn đói thường trực... Hà Nội lấp lánh những khu nhà sơn màu vàng nhạt, nhạt như nắng thu nhưng lại là màu rất riêng của những ngôi nhà mang dáng dấp gothic từ thời Pháp thuộc. Có cô gái hát “phố đêm” nghêu ngao trong ánh điện hữu hạn chẳng thể để “mây đen làm úa trăng gầy”, vậy mà mấy đứa 18 xa nhà sụt sùi mong thời gian trôi nhanh để trở về thành phố bình minh đầy bụi và ổ gà lổn nhổn những con phố thân quen.
Hà Nội là con đường Hoàng Hoa Thám, có cậu trai chạy Honda suốt con đường xà cừ, chuyện trò với tôi bằng giọng Huế lanh lảnh như tiếng chuông ở nhà thờ Phủ Cam mỗi chiều rơi thanh âm xuống dòng An Cựu nắng thì đục mưa trong lờ lững.
Hà Nội là những trưa mùa đông, hai chị em phi xe máy lòng vòng trong những ngõ nhỏ hẹp của làng Thuỵ Phương ăn cỗ mới biết được những người con gái làng Chèm đẹp đến mấy đời, vẫn có cốt cách truyền thống của người Việt Cổ vùng sông Hồng chảy vào đất kinh kỳ Thăng Long chân chất và sắt son.

Em tôi trở lại Hà Nội, buộc sợi nắng vương trên phố để hong khô mùa đông. Đợt gió mùa đầu tiên đã về trên phố, chiếc lá rụng chao nghiêng loay hoay tìm bến đỗ rồi đáp xuống vệ đường. Lá đã kết thúc một đời cống hiến cho cây, đã từng nhờ rễ đưa lại chút năng lượng nuôi mình để lá xanh, để tỏa oxy và ổn định môi sinh, sống trọn vẹn một đời biện chứng cho đi và nhận lại không hề đắn đo suy nghĩ./.


Không biết tự lúc nào câu Ví, Giặm được sinh ra và nó được hoài thai từ đâu: từ hồn người, từ đất, hay từ mưa giông, nắng hạ?, mà sao nó ngọt ngào đến thế, ru vỗ hồn người đến thế.
Tháng Hai về, nhẹ nhàng như một cơn gió xuân lướt qua phố cũ, mang theo đợt gió mùa còn sót lại của mùa đông và những tia nắng mong manh đầu mùa.
Bất ngờ gặp hoa ban nở vạt dài trên phố phường Hà Nội, có người đã rất ngỡ ngàng, tưởng như mình đang lạc vào núi rừng miền Tây Bắc.
Tháng Hai, đất trời như gần nhau hơn bởi những màn mưa bụi mơn man, bởi hương bưởi hương xoan dịu dàng, thoang thoảng. Tháng Hai đối với một người có niềm mong chờ háo hức rất riêng, ấy là được cùng mẹ đi dự hội làng.
Người ta vẫn thường bảo bệnh từ miệng mà vào. Vậy nên, ăn uống cũng là một trong những cách để phòng trị bệnh. Bởi thế mà trong vườn nhà, thậm chí xung quanh nhà, có người thường tận dụng trồng nhiều loại rau cỏ, vốn là thảo dược, vừa để có không gian xanh vừa có được những đồ ăn, thức uống tốt cho sức khỏe.
Mưa phùn là một thứ mưa kỳ lạ. Nó không ào ạt như những cơn mưa rào mùa hạ, cũng không rả rích buồn bã như mưa ngâu hay thoáng qua như mưa bóng mây. Lặng lẽ và mỏng manh, những hạt nước nhỏ li ti rơi xuống tựa hơi thở của đất trời, len lỏi vào từng kẽ lá, từng góc phố, chậm rãi thấm vào lòng người, dịu dàng, trầm tư.
0