Không có mưa làm sao có cầu vồng

Mùa hạ với những cơn mưa ào ạt, gắn liền với những cảm xúc bất chợt của những lần gặp gỡ. Những cuộc chia tay để lại dấu ấn về những khoảnh khắc khó phai trong cuộc đời tôi và bạn. Và cũng không ít lần nó tạo nên những cung bậc cảm xúc khác nhau của mỗi người với những nỗi niềm riêng biệt.

Chiều nay, mời bạn nghe câu chuyện tản mạn về mưa của Hoàng Hạnh.

Mưa cứ lặng lẽ gieo vào lòng người những lãng đãng vu vơ, những nhớ nhung da diết gợi nhớ không gian xa mà gần, gần mà xa. Từng tiếng tí tách, lộp độp gọi ký ức về. Và cứ thế, mưa lặng lẽ kéo ta đến gần với những hoài niệm thật khó diễn tả.

Mưa là lúc tuổi thơ ùa về, nhìn lên bầu trời và tưởng như có thể nắm gọn nó trong lòng bàn tay. Mưa giúp cho bầu trời gần gũi hơn với mặt đất và cũng đem đến cho mỗi cô cậu học trò một khung trời, một bóng hình để nhớ nhung khắc khoải.

Ảnh minh họa: Shutterstock

Mưa tí tách giọt theo những bức tường, nhành cây, ngọn cỏ rồi từ từ thấm sâu vào lòng đất nuôi dưỡng cỏ cây hoa lá nên một màu xanh non ngút ngát. Thuở nhỏ có ai chưa từng một lần tắm mưa. Thuở nhỏ có ai chưa từng một lần tò mò đưa tay hứng những hạt nước long lanh, mát lạnh từ trên trời rơi xuống, để rồi tâm hồn cũng theo đó mà lắng dịu và yên bình trong những giấc mơ tuổi thơ trong veo như cổ tích.

Mưa là lúc ta cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và thanh thản hơn, là khi mọi bế tắc và áp lực được giải phóng lên bầu trời cao rộng. Và khi mưa đến cũng đem theo cho người ta một khoảng không gian riêng tư tĩnh lặng, không còn phải bận tâm đến những ánh nhìn dèm pha, soi mói.

Dưới cơn mưa, mọi người đều giống như nhau. Mọi tuổi tác, địa vị đã chẳng còn quan trọng. Dưới cơn mưa, người ta có thể dễ dàng mở lòng hơn để trở thành bạn bè tri kỷ. Để rồi khi đắm mình trong những trận mưa rào đầu hạ, những toan tính ích kỉ ganh đua ngày thường đã tạm thời lắng xuống, chỉ còn lại những khoảng lặng bình yên rất đỗi dịu hiền.

Mưa kéo con người đến gần với nhau hơn. Trong những ngày mưa có biết bao nhiêu mối tình bắt đầu chớm nở. Có biết bao đôi trai gái đã phải lòng nhau dưới một cơn mưa tầm tã. Họ dễ dàng mở lòng hơn với đối phương trước những rung động xao xuyến trong những thanh âm của tiếng mưa.

Mưa khiến cho nhịp sống hối hả dường như chậm lại. Cơn mưa chính là lúc người ta có thời gian để lấp đầy chiếc hộp cảm xúc của mình bằng trái tim nhạy cảm và mong manh hơn bình thường, khơi dậy miền ký ức tưởng đã sớm chôn vùi vào quên lãng.

Mưa giúp con người ta che giấu đi những giọt nước mắt của nỗi buồn khó có thể bộc lộ. Có phải vì thế mà người ta thường khóc dưới mưa, bởi những cơn mưa có thể xoa dịu và giúp ta có được một chỗ ẩn mình giữa muôn vàn cảm xúc chơi vơi và yếu đuối.

Những hạt mưa rơi xuống lặng lẽ mang theo những ký ức vui buồn của một thời đã qua, đánh thức những mầm sống mới cho một ngày mai hy vọng, như những câu hát về mùa xuân mà tôi đã từng nghe ở đâu đó: "Khi hạt mưa của mùa xuân rơi xuống/ Em biết rằng, giông tố đã bình yên./ Gió heo may phiến đá vàng lại sống/ Lạnh lẽo qua rồi, mưa như lửa bùng lên…"

Mưa như người bạn tâm tình của con người, luôn lắng nghe những rung động, giãi bày về những tâm tư mà từ lâu đã được lòng ta chôn giấu.

Chiều nay đứng trước cơn mưa, lòng tôi chợt xốn xang với muôn vàn nỗi niềm, cảm xúc. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ qua, rồi sẽ ráo tạnh. Những hồn nhiên và rung động chân thành sẽ theo đó hòa vào lòng đất để trở thành những ký ức, những kỉ niệm còn mãi. Chúng khiến cho ta thêm vững tin hơn vào cuộc sống ngày mai, bởi không có mưa sẽ chẳng có cầu vồng./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Phụ nữ hiện đại có rất nhiều mối quan tâm. Khi còn trẻ, họ tràn đầy nhiệt huyết, mục tiêu phấn đấu cho công danh sự nghiệp. Nhưng khi đã lập gia đình rồi, những lo toan đã ít nhiều chi phối họ, khiến họ luôn trăn trở làm sao để lựa chọn giữa sự nghiệp và gia đình?

Cuộc sống giống như một con đường dài, nơi mỗi bước chân ta đi qua đều mang theo những dấu vết của niềm vui, nỗi buồn và cả những vấp ngã. Không ai trong chúng ta bước đi mà không một lần trượt ngã. Nhưng điều kỳ diệu nhất của con người chính là khả năng đứng dậy từ những lần đó, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.

Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.

Những ngày vừa qua, vụ việc TikToker Phạm Thoại và mẹ bé Bắp công khai sao kê tiền từ thiện đang gây xôn xao dư luận. Ở vai trò là một người mẹ có con đang độ tuổi với bé Bắp, nhiều người cảm thấy thương xót cho bé khi phải chịu đựng những cơn đau do căn bệnh hiểm nghèo giày vò, lại vô tình trở thành trung tâm của biết bao bàn luận và tấn công trên mạng xã hội.

Tỉnh thức giữa ảo mộng không chỉ là hành trình tỉnh giấc sau cơn mê dài, mà còn là cuộc hành trình nhìn lại bản thân giữa thực tại đầy những lối đi mờ mịt và hoa lệ.

Tháng Ba, mùa xuân đã rải nắng nhẹ trên từng kẽ lá, từng ngọn cỏ non. Những ngày này, đất trời dịu dàng đến lạ, nhưng trong lòng mỗi người con lại đầy những cảm xúc khó gọi tên, bởi tháng Ba luôn gắn liền với hình bóng của mẹ.