Khi bình yên là chốn quay về
Chiều nay, bạn Hoàng Hạnh sẽ chia sẻ những dòng cảm xúc của mình với chương trình.
Có một chiều tự tình với góc phố tư lự, tôi đã đọc được những dòng tâm sự cuối cùng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn về Huế, nơi quê hương yêu dấu của ông: “Khi bạn có một xứ sở tuổi thơ để trở về hoặc để thỉnh thoảng trở về thì bạn còn có hạnh phúc nhiều lắm. Ở đó bạn có một dòng sông, một ngọn núi, và bạn tìm lại được những đứa bạn một thời tóc xanh nay đã lốm đốm bạc đầu...”

Và quả thật khi đã bước qua những quãng đường tuổi trẻ, đối diện với sự trưởng thành và già dặn theo từng tháng năm, người ta cũng chợt giật mình nhận ra có những khoảng trống cô độc đang ngày một lớn dần và len lỏi. Ta chợt thèm hơi ấm của vòng tay gia đình. Ta ước ao có một sáng thức giấc được trở về là một đứa trẻ thơ ngây vô tư lự. Ta đau đáu đắm chìm trong những ôm ấp hoài niệm về những tháng ngày xưa cũ mà lòng vời vợi những hư hao.
Đường về nhà tưởng gần mà lại hóa xa xôi... Những dấu vết thời gian đã hằn in nếp gấp vô hình lên những khoảng trống sâu trong tâm tưởng. Chỉ biết rằng, sự dịch chuyển dù là vô cùng chậm rãi, cũng đã làm ta vơi cạn từng ngày những ánh nhìn trong trẻo và những nhịp rung động hồn nhiên của ngày ấy.
Có nhiều mùa xuân, ta đã lỡ hẹn với chính mình. Lỡ hẹn trong những lần dặn lòng buông bỏ những gánh nặng xô bồ để trở về với quê hương tha thiết. Lỡ hẹn với những bữa cơm đầm ấm quây quần bên mâm cơm gia đình trong một chiều ba mươi hội ngộ. Và cuối cùng, ta cũng trót lỡ hẹn với những lời yêu thương mà ta từng ấp ủ dành tặng cho những người mà ta luôn hằng ghi nhớ. Ta vẫn thường tự huyễn hoặc bản thân rằng: “Chúng ta vẫn còn có nhiều cơ hội” mà không hề hay biết, có những cuộc hội ngộ lại chính là lần cuối cùng trong đời chúng ta còn được mỉm cười với nhau một cách trọn vẹn.
Mỗi một mùa xuân qua đi, con đường tìm về với xứ sở tuổi thơ càng trở nên xa vời vợi và chỉ còn lại lốm đốm những mảng màu ký ức đã phai nhạt. Để rồi trong những khoảnh khắc hiếm hoi thường nhật, ta chợt chạnh lòng se sắt hay bất giác mỉm cười trong niềm hân hoan, vui sướng khi vô tình bắt gặp ở đâu đó một hình ảnh hao hao giống như thời thơ ấu, miệng lẩm nhẩm một điệu lý, câu hò quen thuộc, hay đơn giản chỉ là một sáng đẹp trời ra vườn mót được củ khoai rồi nhảy cẫng lên sung sướng giống như một đứa trẻ. Khoảnh khắc đưa ta trở về với những rung động tự nhiên nhất của một tâm hồn từ lâu đã hóa chai sần và cằn cỗi. Lúc ấy, ta mới thực sự nhận ra, có những niềm vui giản dị xuất hiện trong những khoảnh khắc bình yên giống như hồi ta còn thơ bé.

Ta không thể lựa chọn cuộc đời. Nhưng ta có thể thay đổi suy nghĩ về cuộc đời. Ta chọn lấy những giây phút mỉm cười, chậm rãi mà bước qua những hối hả xuôi ngược. Ta thực hiện lời hứa với chính mình để sau này ta sẽ không còn gì phải băn khoăn hối tiếc. Ta đối diện với những gian nan bằng cái gật đầu bình thản. Bởi cuối cùng dọc theo những nhọc nhằn, bươn chải, bước qua những tháng ngày chênh vênh của cuộc đời, phải chăng, bình yên chính là nơi chốn để chúng ta quay về?
Bỏ lại những hành lý cồng kềnh cùng những lý sự rườm rà, tôi mang theo những yên bình để rời xa thị thành. Tôi bước theo cánh cò trong câu ca dao, lần về với mênh mang đất mẹ. Thăm thẳm trải dài những núi, những sông, có những bóng hình thân thương vẫn đang chờ đón chúng tôi – những đứa trẻ “lớn đầu” quay bước trở về với miền xứ sở xa xôi, của những tháng ngày bình yên đã vô tình đánh mất./.


Tháng Ba khép lại bằng những ngày nồm ẩm, lạnh se sắt xen lẫn những cơn mưa phùn lê thê. Miền Bắc giao mùa như một cô gái đỏng đảnh, lúc nắng ấm dịu dàng, lúc lại trở mình hờn dỗi, để lại trong không gian hơi ẩm bức bối, khiến lòng người cũng chùng xuống theo những giọt mưa.
Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?
Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.
"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.
Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.
0