8/3 ở xóm trọ ung thư: Những đóa hoa của nghị lực
Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 là dịp để tôn vinh phái đẹp bằng những bó hoa và lời chúc yêu thương. Nhưng tại xóm trọ ung thư đối diện Bệnh viện K Tân Triều, nhiều người phụ nữ đón ngày này theo một cách rất khác. Không son phấn, không váy áo, họ bước qua ngày 8/3 trong chiếc áo bệnh nhân, bằng nghị lực, sự hy sinh và niềm tin vào ngày mai.
Đối diện Bệnh viện K Tân Triều là một xóm trọ nhỏ, nơi nhiều bệnh nhân ung thư từ khắp các miền quê tạm ở lại để chữa bệnh. Giữa nhịp sống đông đúc của Thủ đô, nơi đây lặng lẽ chứa đựng những câu chuyện đầy nhọc nhằn, nhất là với những người phụ nữ đang từng ngày chống chọi với bệnh tật.
Trong căn phòng trọ chừng 6 mét vuông, chị Lò Thị Tiến, 34 tuổi, quê Sơn La, đang điều trị ung thư vú giai đoạn 3. Mỗi tuần, chị phải xạ trị 5 mũi. Từ ngày mang bệnh, những dịp lễ như mùng 8/3 cũng trở nên khác hẳn.
Chị Lò Thị Tiến chia sẻ: “Khi tôi chưa bị bệnh, ngày 8/3 được ở bên gia đình, tôi nhận được lời chúc của chồng, con, cũng nhận được quà. Trong bản, tiểu khu, họ tổ chức cho chị em phụ nữ sinh hoạt, chung vui cùng nhau. Tôi chỉ mong bệnh của mình vơi bớt đi để sức khoẻ tốt hơn.”
Ở xóm trọ này, mỗi người một hoàn cảnh, nhưng đều gặp nhau ở khát vọng được sống, được khỏe lại để trở về với gia đình. Chị Dương Thị Nhâm, 56 tuổi, quê Thanh Hóa, là trụ cột của gia đình. Cuộc sống vốn đã nhiều mất mát, nay càng thêm chật vật khi chị mắc ung thư, trong khi hai con nhỏ vẫn đang tuổi đi học.
Chị Dương Thị Nhâm nghẹn ngào cho hay: “Tôi không may có hai đứa con mất năm 2010. Sau đó tôi đẻ thêm hai em, hiện đang học lớp 6 và lớp 7. Xong tôi dính bệnh ung thư, điều trị từ tháng 7/2025 đến giờ. Tôi điều trị ở Bệnh viện K khó khăn, không biết đi đến đâu về đâu. Tôi chỉ trông vào sức khoẻ để nuôi hai đứa trưởng thành thêm.”
Không chỉ đau đớn vì bệnh tật, nhiều phụ nữ còn phải học cách đối diện với những thay đổi của cơ thể sau điều trị. Mái tóc rụng đi, sức khỏe yếu dần, nhưng điều giữ họ đứng vững chính là tình yêu dành cho con, cho gia đình. Chị Nhâm chia sẻ: “Bộ tóc của tôi đang dài, đẹp, chưa có tí tóc bạc nào mà tự dưng rụng đi. Nhưng khi nghĩ đến con, tôi tự động viên mình cố gắng để lo sức khoẻ, lo cuộc sống cho con. Giờ tôi không mong muốn gì, chỉ mong có sức khoẻ chứ không tự ti, không xấu hổ, không thẹn cũng không bi quan, miễn sao là khỏi bệnh.”
Ngày 8/3, với nhiều người mẹ ở đây, món quà lớn nhất không phải là hoa hay quà tặng, mà là con mình đỡ đau, điều trị tiến triển, và vẫn còn hy vọng. Bé Phạm Minh Châu, 10 tuổi, quê Hưng Yên, đã chống chọi với khối u não hơn một năm nay. Đồng hành cùng con là mẹ em, chị Lê Thị Ngọc Lan, người đã phải gác lại công việc để bám viện, xoay xở từng đồng lo thuốc thang. Gian nan là vậy, nhưng những người mẹ nơi đây vẫn gắng gượng bằng một niềm tin rất đỗi giản dị: hôm nay còn khó khăn, thì ngày mai có thể sẽ tốt hơn. Và chính trong hoàn cảnh đặc biệt ấy, những đứa trẻ cũng lớn lên bằng sự thấu cảm. Minh Châu hiểu nỗi đau của mình, và Minh Châu càng thương mẹ hơn.
Em Phạm Minh Châu cho hay: “Cho dù đau đến mức nào cũng không thể đau bằng tấm lòng người mẹ khi nhìn thấy con bị kim đâm vào tay, hận không thể nào chịu đau thay con được. Em biết như vậy nên cho dù em có đau đến mấy thì em cũng cố gắng chịu đựng để mẹ em vui hơn. Em chúc mẹ em sẽ luôn luôn sức khoẻ bình an, may mắn thuận lợi để có thể bên cạnh em suốt cuộc đời.”
Ngày 8/3, ở xóm trọ ung thư, không có nhiều hoa, cũng không có những cuộc vui trọn vẹn. Nhưng ở nơi ấy vẫn hiện hữu một vẻ đẹp rất riêng. Đó là vẻ đẹp của nghị lực, của tình mẫu tử, của sự kiên cường trước bệnh tật. Những người phụ nữ ấy, theo cách của riêng mình, vẫn đang nở hoa giữa gian nan.














