Hạnh phúc ngày trở về
Với những người con lấy chồng xa, hạnh phúc giản dị là đôi khi được trở về, được là con gái bé nhỏ trong vòng tay gia đình.
Giữa những bộn bề của cuộc sống mưu sinh, có những lúc chỉ cần nghĩ đến hai chữ “trở về” thôi, lòng người đã tự nhiên dịu lại. Trở về với miền quê yêu thương, với mùi đất, mùi nắng, với căn bếp cũ và bữa cơm có bố mẹ ngồi chờ.
Trên miền đất đỏ Đồng Nai, nơi những con dốc thoai thoải được phủ bởi lớp bụi bazan mịn như tơ và những vạt nắng chiều trải dài trên rừng cao su thẳng tắp, tôi về đến nhà sau chuyến xe dài. Tôi lấy chồng xa, cuộc sống mưu sinh nơi phố thị lúc nào cũng tất bật, nhưng trái tim vẫn luôn thổn thức trước tiếng gọi dịu dàng của quê nhà - nơi có bố mẹ già vẫn ngóng con qua từng mùa thay lá.
Khi vừa đặt chân xuống đất quê, hơi đất đỏ quen thuộc ùa lên, mùi nồng ấm của nắng và bụi như vòng tay thân thương ôm trọn lấy tôi. Hai bên đường, những hàng cà phê thấp thoáng dưới ánh chiều, lá khẽ lay động trong gió như vẫy tay chào đón. Phía xa, khói bếp từ nhà ai bay lên thành những dải mỏng, tan vào màu trời sẫm dần.
Cánh cửa gỗ mở ra. Mẹ chạy ra đón tôi, đôi tay gầy ôm siết lấy con gái. Bố đứng sau, dáng người đã hơi khom, nhưng ánh mắt vẫn hiền hậu và ấm áp: “Con về là vui rồi”. Bố cười - nụ cười bao dung khiến tôi chợt thấy mình như trở lại thành cô bé năm nào, chạy lon ton trên triền đất đỏ.
Buổi chiều, tôi mặc chiếc tạp dề sờn màu, bước vào căn bếp nhỏ nhìn ra khu vườn quen thuộc. Ánh nắng cuối ngày len qua khe cửa, hòa vào làn khói mỏng từ nồi nước đang sôi, tạo nên một vùng sáng mơ hồ như ký ức xa xưa. Tôi rửa mớ rau bên chiếc chậu nhôm cũ, từng giọt nước nhỏ xuống nền gạch nghe tí tách, trong trẻo. Mùi sả, mùi ớt, mùi hành phi quyện vào nhau, lan khắp gian bếp, khiến lòng tôi rộn lên thứ cảm xúc vừa thân quen vừa thiêng liêng.
Tôi nấu nồi canh chua cá lóc - món bố thích nhất. Nước vừa sôi, mùi me chín thoang thoảng trong hơi khói, gợi nhớ những ngày thơ bé, tôi từng đứng cạnh mẹ, tò mò dõi theo từng động tác khéo léo của đôi bàn tay quen thuộc ấy. Trên bếp bên cạnh, nồi cá rô kho tiêu từ từ cạn nước, lớp mỡ bóng vàng lăn tăn bên trên, giản dị mà hấp dẫn.
Ngoài hiên, bố mẹ vừa trò chuyện, vừa dõi theo tôi bằng ánh mắt mềm như nắng chiều cuối ngày. Mẹ thỉnh thoảng lại ngó vào: “Con có mệt không? Để mẹ phụ”. Tôi chỉ lắc đầu, mỉm cười thật nhẹ: “Để con nấu cho bố mẹ. Lâu rồi con mới có dịp.”
Mâm cơm được bày ra. Bố mẹ ngồi đối diện tôi, ánh đèn vàng rót xuống mỗi gương mặt một sắc ấm dịu. Bố nếm thìa canh đầu tiên, gật gù: “Vẫn còn cái hương vị của mẹ con nấu ngày xưa”. Mẹ bật cười, trong ánh mắt long lanh niềm hạnh phúc. Tôi lặng im nhìn bố mẹ, sống mũi chợt cay xè. Trong tim khẽ ngân lên một giai điệu rất êm, rất hiền.
Đêm xuống, tôi nằm trong căn phòng cũ, nghe tiếng gió lùa qua rừng cao su xa xa, nghe tiếng dế râm ran như một bản hòa âm quen thuộc của quê hương. Ánh trăng nhạt hắt vào cửa sổ, nhẹ như một cái vuốt ve lên má. Tôi nhận ra, sau những tháng năm đi xa, vất vả với mưu sinh, chỉ cần được trở về trong những khoảnh khắc giản dị như thế này thôi cũng đủ để trái tim dịu lại.
Sáng sớm, khi trời còn mát, tôi đứng trước hiên nhìn bố mẹ chăm sóc vườn rau nhỏ. Những giọt sương còn đọng trên lá, ánh nắng mềm rót xuống từng lối đi. Đất đỏ bám vào đôi dép tôi như một lời níu giữ. Và tôi hiểu rằng, hạnh phúc của người con gái lấy chồng xa không nằm ở những điều lớn lao, mà ở chính những lần được trở về - được vào bếp nấu cho bố mẹ một bữa cơm, được lặng lẽ nhìn bố mẹ mỉm cười, ăn ngon. Hạnh phúc ấy dịu mềm và mênh mang như mùi đất đỏ sau cơn mưa - nhẹ mà thấm, giản dị mà sâu sắc, theo tôi suốt cả cuộc đời.
Có lẽ, trong mỗi chúng ta, dù đi xa đến đâu, cũng luôn có một nơi để trở về - nơi chỉ cần bước chân chạm ngõ là lòng đã bình yên. Và nếu được chọn một điều để giữ mãi trong tim, thì đó chính là những bữa cơm có bố mẹ ngồi chờ, những ánh nhìn yêu thương không cần nói thành lời.
Thu Phương














