Gió heo may, người đang ở phương nào?

Cứ độ tháng 10, trên các con phố Hà Nội những chiếc xe đạp chở đầy hoa len lỏi khắp ngõ phố. Những cơn gió heo may gọi thu về nao nức khiến cho Hà Nội càng thêm quyến rũ. Nhưng mùa thu nay đi vắng, gió heo may giờ ở phương trời xa và mùa hè cứ như vẫn còn chùng chình nấn ná quanh ta.

Mỗi năm, cứ vào độ tháng 10, những chiếc xe đạp chở đầy hoa len lỏi khắp ngõ phố của Hà Nội. Những cơn gió heo may gọi thu về nao nức, khiến cho Hà Nội càng thêm quyến rũ. Khi ấy, từng đôi nam thanh nữ tú nhẹ bước trên những con đường đẹp như tranh, ngơ ngẩn ngắm đôi chiếc lá vàng chao nghiêng trong gió thu.

Nhưng năm nay, có phải do heo may quên tới mà những chiếc lá cũng quên vàng, nên những cung đường của Hà Nội cũng vắng bóng những thảm lá vàng rơi. Tôi bỗng chợt nghĩ đến những hình ảnh trong câu hát: “Có phải em là mùa thu Hà Nội. Ngày sang thu anh lót lá em nằm, bên trời xa sương tóc bay….Sương tóc bay như là dĩ vãng như là khói sương.”

Vào thời gian này, Hà Nội sẽ có những cơn gió heo may tô hồng đôi má người thiếu nữ. Sẽ có những chiếc khăn voan vắt hờ bờ vai, chiếc áo len mỏng chạy ào ra phố, để bàn tay nắm lấy bàn tay, tìm chút se lạnh của một ngày thu muộn sắp chạm vào đông. Nhưng mùa thu nay đi vắng, gió heo may nấn ná phương trời xa. Mong ngóng heo may khi mà mồ hôi cứ rơi vì cái nắng không phải của mùa thu. Cứ như mùa hè vẫn còn chùng chình vấn víu quanh ta. Không biết gió heo may đã đi đâu mà cuối thu rồi vẫn chưa thấy trở về?

Bốn mùa cứ tuần tự đi qua xuân hạ thu đông. Con người ta cứ theo mùa mà gieo hạt, cấy trồng, thu hái và cất trữ. Nhưng nay, bốn mùa đã không còn như cũ. Mùa hạ thì gió mùa đông bắc, mùa thu thì không cả heo may và mùa đông không còn lạnh. Những chiếc áo khoác nhẹ từ mùa thu năm ngoái, nay vẫn còn nằm im lìm trong góc tủ. Sắp chớm đông rồi mà chưa được lấy ra. Người Hà Nội ra đường giờ này vẫn mong manh áo mỏng cùng chan hòa với ánh nắng và những giọt mồ hôi bịn rịn.

Heo may đi vắng, nhưng hoa sữa vẫn nhớ lời hẹn với mùa thu. Nên trên những con phố dài, từng chùm hoa sữa bung nở tỏa hương ngào ngạt. Bình thường khi heo may về, gió sẽ cuốn theo từng làn hương hoa sữa thoảng bay trong tiết trời se lạnh, rải đều lên không trung mênh mông, để hương thơm của hoa sữa quyện vào đêm chỉ còn thoang thoảng, đủ gợi thương gợi nhớ. Nhưng nay không có heo may, không có tiết trời se lạnh, hương hoa sữa tụ lại trên những cung đường đầy nắng, khiến mùi hương hoa cũng trở nên nồng nàn hơn.

Người ta bảo đổi thay như thời tiết. Chính do những đổi thay bất thường không tuân theo quy luật mà những cơn bão lũ cũng đến bất ngờ hơn, mà thu năm nay cũng thiếu đi những đàn chim di trú. Heo may không về, mùa thu không còn là mùa thu nữa. Những đổi thay không còn theo quy luật ấy sẽ đưa con người về đâu?./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Tháng Tư, có người thường giữ thói quen đi dạo quanh những góc phố còn bảng lảng hơi sương của Thủ đô, tìm mua một bó hoa loa kèn trắng muốt. Thi thoảng, cô bán hoa có nụ cười tỏa nắng như sắc trời Hà Nội, hỏi anh: Là đàn ông mà anh yêu thích hoa loa kèn không kém gì các bà, các cô nhỉ? Anh khẽ mỉm cười, lặng lẽ ngắm nhìn mấy bông hoa trắng muốt bừng nở dưới ánh nắng óng ánh, thấy lòng mình dịu dàng trong phút chốc.

Tháng Ba khép lại bằng những ngày nồm ẩm, lạnh se sắt xen lẫn những cơn mưa phùn lê thê. Miền Bắc giao mùa như một cô gái đỏng đảnh, lúc nắng ấm dịu dàng, lúc lại trở mình hờn dỗi, để lại trong không gian hơi ẩm bức bối, khiến lòng người cũng chùng xuống theo những giọt mưa.

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.