Giao mùa

Có những khoảnh khắc trong năm, không cần nhìn lịch cũng cảm nhận được thời gian đang khẽ đổi thay. Không hẳn kết thúc, cũng chưa hẳn khởi đầu, chỉ là phút giao mùa, nơi cảm xúc lặng lẽ chuyển mình.

Giao mùa, thành phố hay thôn quê đều mang chung một thứ không khí rất khó gọi tên. Không ồn ã, cũng không lặng im tuyệt đối. Nó giống một nhịp thở dài - vừa mệt mỏi sau cả năm gồng gánh, vừa cố gắng lấy lại sức để bước tiếp.

Những ngày này, tôi hay đứng ở ban công phòng trọ, nhìn trời đổi màu rất chậm. Buổi sáng xám bạc như tờ giấy đã viết kín những lo toan. Buổi chiều lại ửng lên vài vệt nắng màu mật ong, mỏng thôi, như hy vọng còn chưa dám nói thành lời. Rồi đêm xuống, bầu trời đen sâu, nhưng không còn đáng sợ nữa, bởi ai cũng ngầm hiểu: sau đêm ấy, một năm mới đang chờ mở cửa.

Mùa xuân không đến bằng những bước chân rộn ràng. Nó đến bằng những chuyển động rất nhỏ của sự sống. Một nụ lá xanh bật ra trên cành cây đã trơ trọi suốt mấy tuần đông. Một cơn gió ấm ghé qua bất ngờ, khi người ta còn chưa kịp cất áo len. Một tiếng chim lạc mùa hót sớm hơn thường lệ, khiến buổi sáng bỗng có âm thanh của ngày mai.

Tôi nhớ có lần đi ngang một cửa tiệm sửa khóa cũ. Người thợ già lom khom, bàn tay nhăn nheo lau lại mặt bàn gỗ đã sờn. Cửa tiệm của ông chẳng có gì mới: bức tường ngả vàng, ổ điện xỉn màu thời gian. Nhưng ở một góc nhỏ, có một chậu cây sống đời xanh rờn.

Thấy tôi đứng nhìn mãi, ông cười hiền, bảo: “Cây này dễ sống lắm. Rơi một chiếc lá xuống đất cũng bén rễ được. Sống dai như người nghèo - ngã đâu thì cũng gắng đứng dậy.” Câu nói mộc mạc, không cần triết lý cao xa, nhưng lại thấm rất lâu, như nước ấm rưới lên đôi bàn tay đang buốt lạnh giữa những ngày cuối năm.

Ngoài kia, dòng người vẫn hối hả. Nhưng ở thời khắc giao mùa, họ không còn chạy vì sợ trễ, mà chạy vì muốn kịp trở về. Kịp mua cho mẹ hộp mứt Tết. Kịp chọn cho em đôi dép mới. Kịp mang về cho cháu chiếc lồng đèn giấy đỏ.

Những điều tưởng rất nhỏ, nhưng lại là “nghi lễ hạnh phúc” của người đi xa. Người ta cứng rắn cả năm rồi, đến lúc này, trái tim lại mềm ra lúc nào không hay. Một chút nhường nhịn, một lời chỉ dẫn, một cánh cửa được giữ lại cho người phía sau. Những cử chỉ ngắn ngủi ấy đủ để gọi tên hai chữ: mái ấm. Mái ấm, đôi khi không cần chung dòng máu, chỉ cần chung với nhau sự tử tế.

Có một điều rất đẹp ở mùa xuân: không thứ gì sinh sôi một mình. Cây cần đất. Đất cần nước. Nước cần mây. Mây cần gió. Và con người cũng vậy.

Đoàn viên không chỉ là gặp lại, mà là được lắng nghe. Là biết rằng mình vẫn hiện diện trong nỗi nhớ của ai đó. Đôi khi, chỉ là một tin nhắn hỏi thăm, một cuộc gọi còn ngập ngừng chưa biết mở đầu ra sao, hay một chiếc vé xe đặt vội trong giờ giải lao… cũng đã là đoàn tụ. Đoàn tụ của cảm xúc. Đoàn tụ của ý nghĩa. Đoàn tụ của sự không bỏ ai lại phía sau.

Mùa xuân, rốt cuộc, không nằm trong tờ lịch. Nó nằm trong ý niệm bắt đầu lại. Trong việc người ta quét dọn căn phòng, dù vẫn còn thiếu một bóng người. Trong chậu hoa được trồng lại sau bão, dù cành còn nghiêng vẹo. Trong bàn tay run run vẫn cố cắm nén nhang đúng vị trí cũ, dù nước mắt còn ướt bờ mi. Và trong một niềm tin không cần nói thật to, nhưng nhất định không chịu buông bỏ.

Năm mới 2026 - một năm chưa ai biết trước sẽ có bao nhiêu thuận lợi, bao nhiêu thử thách. Nhưng chắc chắn sẽ đủ chỗ cho mầm xanh mọc lại. Đủ chỗ cho tiếng cười, dù có thể còn xen nước mắt. Đủ chỗ cho ấm áp, giữa những ngày giá lạnh. Và đủ chỗ cho mỗi người - dù đang ở đâu, đã mất gì, hay đang mang trong lòng bao nhiêu chênh vênh - vẫn có quyền hy vọng.

Trúc Nguyễn

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời