Đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân

Trong ký ức của tôi nhớ mãi một khung cảnh giữa trời xanh biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi. Bởi chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

Ngọc kỳ lân đón tôi lần đầu tiên vào một buổi sáng cuối tuần tại ngôi chùa rộng lớn ngoại thành. Cây sừng sững đứng đó tạo nên khoảng sân dịu mát giữa tiết trời nắng gắt, thi thoảng nhìn lên sẽ thấy cả chú chim đang kéo những sợi rơm về xây tổ. Ngày ấy, cô gái 20 tuổi là tôi mải mê đuổi theo những mộng mơ, hoài bão nhưng cũng dễ xúc động, tổn thương và bi quan giữa những điều chưa ưng ý. Tôi tìm đến cảnh chùa, tìm đến Đức Phật, mẹ Quan Âm như một chốn trở về của tinh thần. Khi đặt chân tới cổng chùa tâm tôi chợt an nhiên đến lạ.

Cây ngọc kỳ lân còn được gọi là cây Sala. Ảnh: dulichlongviet

Ngọc kỳ lân có vẻ ngoài thu hút, dáng vẻ cao vút với tán lá dài và rộng, thân cây vươn ra và mọc tủa như dang rộng cánh tay sẵn sàng ôm ấp người nhìn từ mọi hướng. Hoa ngọc kỳ lân tạo nên nét riêng từ sắc đỏ kiêu sa rồi cuộn mình chuyển dần sang hồng và trắng, đầy đặn cong cong như bàn tay chụm lại đan xen từng ngón. Nhụy hoa chi chít tựa những sợi tơ vươn mình và tỏa hương thơm dìu dịu. Những mùa ngọc kỳ lân thay lá, tôi mê mẩn với những quả tròn có màu nâu sẫm bám sát thân cây, đốm lá he hé chồi non và cả chùm nụ tròn xoe như những hòn bi ve thích mắt.

Ký ức trong tôi còn là khung cảnh giữa trời xanh biêng biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi, chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an. Khi mình gửi trao bằng sự chân thành thì điều ước ấy cũng trở thành hiện thực. Tôi khấn nguyện giữa lòng tin và hy vọng, khẽ chớp đôi mi thay tiếng lòng mình.

Hóa ra hạnh phúc không ở đâu xa mà ngay bên cạnh mình, chỉ là đôi khi chúng ta chạy với tốc độ tối đa nên vượt qua cả những điều nhỏ nhoi và bình dị ấy.

Hoa ngọc kỳ lân. Ảnh: cayxanhhadong

Thời gian vẫn cứ trôi qua bao mùa gió thổi, cây vẫn ở đó đâm chồi ra hoa kết trái. Đôi khi tôi bị cuốn theo những lo lắng thường ngày mà quên mất câu chuyện nguyện ước bên gốc ngọc kỳ lân. Mãi đến một buổi sáng, mặt trời rót từng sợi nắng vàng nô đùa cùng mây gió khiến lòng tôi dễ chịu hơn hẳn. Dẫn tụi nhỏ đi dạo quanh vườn trường, cô bé học trò chợt cất tiếng gọi to mọi người tới ngắm bông hoa nở rất đẹp.

Tụi nhỏ xúm xít lại quanh gốc cây. Tôi đưa mắt lên nhìn, là cây ngọc kỳ lân đã ở đó bao lâu rồi mà tôi chẳng hề hay biết. Tôi đưa tay cảm nhận sự sần sùi từ thân lên đến những cành ngoe nguẩy, làn da cám sẫm nâu của những quả treo cao thấp dập dìu vì cơn gió ngang qua. Tôi cảm nhận chậm hơn một chút nét mềm mại của từng cánh hoa. Thay vì đưa tay đón như xưa thì khoảnh khắc ấy phải chăng tôi đã trao ánh mắt và cả tâm mình đến những cánh hoa. Tôi đứng dưới gốc cây với tán lá xòe rộng và cành lá vươn dài che chở rồi hít hà thật sâu để cảm nhận hương thơm mát lành dìu dịu.

Quả và hoa của cây ngọc kỳ lân. Ảnh: cayxanhvn

Tôi đã đọc được ở đâu đó câu nói “hoa đang nở là hoa đang tàn”. Mọi sự đến trong đời dù thế nào cũng là điều nên đến. Hôm nay đón những niềm vui lấp lánh thì ngày mai, ngày kia có khi sẽ xen kẽ những nỗi buồn lặng lẽ. Như cánh hoa kia nỗ lực từ những chiếc nụ con e ấp qua ngày nắng mưa và đón mình trong diện mạo rực rỡ xinh tươi. Đến lúc tích đủ khí trời và nắng mưa từng cánh hoa rơi xuống để quả lớn dần lên tiếp tục một hành trình mới. Cũng như tôi, mỗi ngày đều học cách hạnh phúc trên mọi bước chân thay vì chờ đích đến, học cách bình tâm đón nhận thương yêu và cả những điều chưa như ý nguyện. Tựa như đóa hoa ngọc kỳ lân vẫn luôn đưa tay đón dải nắng hồng hay cả những ngày mưa bão.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Cuộc sống cần có sự kết nối. Con người sống lại càng cần sự kết nối hơn bao giờ hết. Nhưng nhịp sống hiện đại, đặc biệt là sự xuất hiện của thế giới công nghệ, đôi khi lại khiến người ta quên đi sự kết nối, gắn kết với những người xung quanh, lãnh cảm với những gì tồn tại quanh mình. Bởi vậy, mỗi người nên chăng ngắt kết nối với những điều không thực sự cần thiết để kết nối với những điều thực sự thiết thực quanh mình?

Tới bây giờ, có người vẫn chưa thể lý giải nổi tại sao hai thứ không có “họ hàng” gì liên quan lại luôn đi kèm với nhau: Thuốc lào – Chè Thái. Dọc theo đường quốc lộ 1A ở xứ Thanh, rất dễ bắt gặp các quán có biển tên chỉ viết đúng bốn chữ này ở ven đường. Thuốc lào thì không viết rõ địa danh ở đâu, chứ chè thì nhất định phải là chè Thái bởi ý niệm: chè ở Thái Nguyên thì mới ngon nhất.

Les Brown, một nhà diễn thuyết nổi tiếng trên toàn nước Mỹ vì những thông điệp đầy sức sống, kêu gọi con người vượt qua mọi khó khăn để vươn lên và khẳng định chính mình, đã từng nói: “Quá nhiều người trong chúng ta không sống với giấc mơ của mình vì chúng ta sống với nỗi sợ hãi”.

Trước đây khi nghe ai đó nói rằng: "muốn yêu thương người khác, trước hết bạn phải biết yêu thương chính mình", có người thường bỏ ngoài tai và luôn tìm cách biện hộ cho việc không chăm sóc bản thân vì chẳng có thời gian. Khi sức khỏe lên tiếng báo động, cô mới giật mình lo sợ và nhận ra mình đã bỏ quên bản thân từ rất lâu rồi.

Tôi vốn không phải là người thích chạy theo xu hướng, kể cả việc thưởng thức phim. Chắc đó là lý do khi mọi người hào hứng tìm kiếm bộ phim "Khi cuộc đời cho bạn quả quýt" trên khắp các nền tảng mạng xã hội, tôi vẫn bình thản với hiện tượng đặc biệt này. Dẫu thế, trong một ngày phố phường oi ả, cảm thấy đôi phần kiệt quệ vì đời sống, tôi đã ngồi nghiêm chỉnh xem trọn vẹn bộ phim. Có một người cũng giống như tôi.

Mùa nắng ở Hà Nội, có người thường giữ thói quen cùng người bạn thân dạo quanh những góc phố thân thuộc, ngắm nhìn phố phường Hà Nội óng ánh dưới nắng vàng.