Đề xuất tăng lương tối thiểu vùng đến 9,8%

Thông tin chiều nay 23/6, đề xuất tăng lương tối thiểu vùng năm 2027 từ ngày 1/1/2027 với mức tăng bình quân từ 8,5% đến 9,8% của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã nhận được sự quan tâm, đồng tình của công nhân và người lao động.

Đây là tín hiệu tích cực, thể hiện sự quan tâm của tổ chức Công đoàn đối với đời sống người lao động trong bối cảnh chi phí sinh hoạt vẫn còn nhiều áp lực.

Đề xuất tăng từ 315.000 đến 520.000 đồng/tháng

Tại phiên họp thứ nhất của Hội đồng Tiền lương quốc gia chiều 23/6, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đề xuất hai phương án điều chỉnh lương tối thiểu vùng năm 2027.

Theo đó, phương án 1 tăng từ 360.000 đến 520.000 đồng/tháng, bình quân tăng 9,8%; phương án 2 tăng từ 315.000 đến 450.000 đồng/tháng, bình quân tăng 8,5% so với năm 2026. Đối với lương tối thiểu theo giờ, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đề nghị xác định trên cơ sở quy đổi từ lương tối thiểu tháng và áp dụng hệ số điều chỉnh phù hợp, bảo đảm quyền lợi của người lao động làm việc theo giờ.

Đề xuất được đưa ra trên cơ sở khảo sát gần 2.000 người lao động tại 196 doanh nghiệp ở 7 tỉnh, thành phố. Kết quả cho thấy phần lớn người lao động vẫn gặp nhiều khó khăn trong cân đối thu nhập và chi tiêu. Hơn 54% số người được hỏi cho biết thu nhập hiện nay chỉ vừa đủ đáp ứng nhu cầu thiết yếu của gia đình; 17,2% phải chi tiêu tằn tiện, kham khổ; 20,6% không đủ sống và phải làm thêm giờ để bù đắp thu nhập; chỉ 7,9% có tích lũy.

So với kết quả khảo sát năm 2025, bức tranh đời sống năm 2026 cho thấy xu hướng kém tích cực hơn khi tỷ lệ người lao động không đủ sống tăng mạnh, trong khi tỷ lệ có tích lũy giảm. Điều này phản ánh thu nhập chưa theo kịp tốc độ tăng của giá cả và chi phí sinh hoạt.

Đáng chú ý, khảo sát cho thấy có tới 26,8% người lao động thường xuyên phải vay mượn tiền hằng tháng để ổn định cuộc sống, tăng hơn gấp đôi so với mức 12,5% của năm 2025. Bên cạnh đó, 32,7% người lao động cho biết thỉnh thoảng phải vay mượn tiền để trang trải các khoản chi tiêu phát sinh.

Tần suất vay mượn tăng rõ rệt cho thấy áp lực tài chính đang đè nặng lên nhiều gia đình công nhân, người lao động. Thu nhập thực tế tăng chậm hơn chi phí sinh hoạt khiến khả năng tích lũy bị thu hẹp, đồng thời làm gia tăng nguy cơ rủi ro tài chính cá nhân.

Về dinh dưỡng, chỉ 52,2% người lao động có điều kiện ăn thịt, cá trong tất cả các bữa ăn chính hằng ngày (không tính bữa ăn ca tại doanh nghiệp), giảm 3,3 điểm phần trăm so với năm 2025. Đối với chăm sóc sức khỏe, 39,8% người lao động cho biết thu nhập chỉ đủ đáp ứng nhu cầu khám chữa bệnh ở mức cơ bản; 46,1% chỉ đủ khả năng mua một số loại thuốc thông thường; 2,9% hoàn toàn không đủ tiền mua thuốc hoặc khám chữa bệnh khi cần thiết.

Về nhà ở, có 32,1% người lao động phải thuê nhà trọ tư nhân, tăng mạnh so với mức 20,8% của năm 2025. Diện tích nhà ở bình quân chỉ đạt 23,56m² nhưng có trung bình 3,08 người cùng sinh sống, tương đương khoảng 7,6m²/người.

Mức diện tích này thấp hơn đáng kể so với tiêu chuẩn diện tích nhà ở bình quân tại khu vực đô thị hiện nay, phản ánh thực trạng nhiều lao động vẫn đang sống trong điều kiện chật chội và thiếu tiện nghi.

Khảo sát cũng cho thấy thu nhập có tác động lớn đến các quyết định về hôn nhân và sinh con. Có 55,3% người chưa lập gia đình cho rằng tiền lương là nguyên nhân chính ảnh hưởng đến quyết định kết hôn; 72,9% người đã lập gia đình cho biết thu nhập hiện tại ảnh hưởng đến quyết định sinh thêm con. Mức thu nhập chỉ đủ trang trải cuộc sống khiến nhiều người lao động lo ngại về khả năng bảo đảm điều kiện sống, nuôi dạy con cái, mua nhà và tích lũy cho tương lai. Đây là một trong những nguyên nhân khiến không ít lao động trẻ trì hoãn kết hôn hoặc sinh con trong bối cảnh chi phí sinh hoạt, giáo dục và y tế ngày càng tăng cao.

Người lao động mong sớm điều chỉnh lương

Theo chị Nguyễn Thị Hương, công nhân Khu công nghiệp Thăng Long, Hà Nội, thông tin Công đoàn đề xuất tăng lương tối thiểu khiến nhiều công nhân cảm thấy phấn khởi.

“Những năm gần đây, tiền lương có tăng nhưng giá thực phẩm, học phí, tiền thuê nhà cũng tăng theo. Nếu lương tối thiểu được điều chỉnh ở mức phù hợp sẽ giúp người lao động giảm bớt áp lực chi tiêu, có thêm động lực gắn bó với công việc”, chị Hương chia sẻ.

Cùng chung tâm trạng, anh Trần Văn Nam, công nhân ngành cơ khí tại Bắc Ninh, cho biết mức tăng được đề xuất lần này phần nào phản ánh đúng thực tế đời sống của người lao động.

“Anh em công nhân đều mong lương tăng để bù đắp phần chi phí sinh hoạt ngày càng cao. Khi thu nhập được cải thiện, người lao động sẽ yên tâm làm việc, tập trung nâng cao năng suất thay vì luôn lo lắng về chuyện cơm áo, tiền nhà hay học hành của con”, anh Nam nói.

Không chỉ kỳ vọng cải thiện thu nhập, nhiều người lao động cho rằng việc điều chỉnh lương tối thiểu còn có ý nghĩa quan trọng trong việc nâng cao chất lượng cuộc sống.

Chị Nguyễn Thị Lan, ở trọ tại phường Hà Đông chia sẻ, gia đình chị đang nuôi hai con nhỏ nên hầu như tháng nào cũng phải tính toán rất kỹ các khoản chi tiêu.

“Chúng tôi không mong tăng lương quá cao, nhưng mong mức lương đủ để cuộc sống bớt chật vật hơn, có thể dành dụm một khoản nhỏ phòng khi ốm đau hoặc cho con học hành. Vì thế, khi nghe tin Công đoàn đề xuất tăng lương, nhiều người trong xưởng đều rất vui”, chị Lan cho biết.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời