Hà Nội vừa xa đã nhớ

Có những điều tưởng chừng rất đỗi bình thường, chỉ khi đi xa ta mới biết hóa ra chúng đã trở thành một phần trong tâm hồn mình.

Tôi chưa bao giờ xa Hà Nội đủ lâu để nhớ. Rồi một ngày, tôi chợt nhận ra, tất cả những điều bình dị nơi này – tiếng rao đêm, tiếng lách cách của quán xá buổi sớm, mùi cà phê thoảng qua ô cửa sổ nhà ai… khi xa cũng đủ làm lòng mình cồn cào.

Tôi từng ao ước được rời Hà Nội một chuyến, thật dài, để khám phá những miền đất mới. Và ước mơ ấy thành hiện thực khi tôi cầm trên tay tấm visa châu Âu.

Ngày ấy, Hà Nội nóng và oi bức quá. Tôi chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để được lên máy bay. Rồi giây phút ấy cũng đến. Tôi háo hức xách va ly, bỏ lại sau lưng một thành phố ồn ã, bỏ lại cả những cái vẫy tay đầy quyến luyến. Châu Âu đón tôi bằng bầu trời trong xanh biếc, thời tiết mát mẻ, không khí trong lành. Mọi thứ đều trật tự, yên bình, êm ả. Tôi choáng ngợp trước vẻ đẹp cổ kính của những tòa lâu đài, say đắm trước cây cầu tình yêu ở Praha, vui mừng khi được chạm tay vào tháp nghiêng Pisa huyền thoại. Tôi đi, tôi chụp ảnh, tôi chia sẻ niềm vui với bạn bè.

Nhưng sang tuần thứ ba, niềm háo hức ấy dần lắng xuống. Trong lòng tôi trỗi dậy một nỗi nhớ da diết – nỗi nhớ Hà Nội.

Buổi sáng thức giấc, nhìn qua ô cửa sổ, con đường chạy qua tòa chung cư tôi đang ở sạch sẽ, lưa thưa người qua lại. Tôi nhớ sự náo nhiệt trên từng con phố ở Hà Nội. Bỗng nhiên, tôi thèm hương vị của một bát phở bò quen thuộc trên phố Quang Trung nơi tôi làm việc. Trưa nay, tôi muốn được thưởng thức cái mùi thơm thanh của giấm bỗng, với những con ốc béo ngậy tại quán bún ốc trên phố Mai Hắc Đế. Tôi nhớ những con đường nhỏ đầy hoa sen bên Hồ Tây, nhớ những buổi sáng cuối tuần thong dong đạp xe xung quanh hồ Hoàn Kiếm,  nhớ những tiếng nói cười rôm rả nơi quán nước đầu ngõ...

Tôi nhìn tờ lịch treo tường, Hà Nội mùa này đã sang thu, cây hoa sữa đầu phố tôi chắc đã nở những chùm hoa màu trắng tỏa hương thơm ngát mỗi tối muộn. Tôi nhớ dịp này, mẹ tôi hay mua xôi cốm để cả nhà ăn sáng. Sống mũi tôi bắt đầu cay cay, tôi muốn được nhìn thấy những khuôn mặt của người thân; muốn được nghe những lời mắng của cha mỗi buổi sáng tôi ngủ muộn; muốn được ôm chầm để ngửi hương thơm bồ kết lan tỏa trên mái đầu hoa râm của mẹ... Tôi muốn được về nhà. Nhưng đâu phải cứ muốn là được, vì máy bay đã đặt khứ hồi từ trước.

Cái cảm giác mong ngóng được rời xa Hà Nội lúc trước thế nào, thì lần chờ đợi được trở về cũng thế. Tôi bắt đầu đếm ngược thời gian để được trở về nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Nơi mà mỗi góc phố, mỗi con đường, mỗi hàng cây đã trở nên quá đỗi thân thuộc.

Rồi ngày ấy đã đến. Hà Nội vẫn nóng nực, vẫn ồn ào, vẫn tắc đường như vốn có. Nhưng tôi nhận ra — mình yêu tất cả những điều thuộc về Hà Nội.

Khi nghe bố hỏi: “Đi chơi có vui không con?”, cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi chỉ muốn òa khóc.

Hà Nội vẫn vậy, chỉ có tôi là đã khác. Tôi hiểu, mình có thể đi khắp thế giới, nhưng trái tim thì mãi thuộc về nơi này — Hà Nội, vừa xa đã nhớ…

Trần Minh 

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời