Cởi trói cho tâm hồn

Mỗi người đều có những hạnh phúc và đau khổ riêng. Chỉ có bạn mới biết rõ nhất sự nóng lạnh và cảm nhận vị đắng cay, mặn ngọt của cuộc đời mình. Điều quan trọng là chúng ta không những phải có khả năng chịu đựng thất bại, đau khổ mà còn phải học cách xóa đi những vết thương mà nó mang lại, cởi bỏ xiềng xích mà nó đeo bám trong lòng chúng ta càng sớm càng tốt. Chỉ có như vậy, cuộc sống mới có thể tươi đẹp, đáng sống.

Có một thính giả chia sẻ, khi nghe chương trình của Hường, cô ấy đồng cảm vì nhìn thấy mình trong đó. Và cô ấy đã chia sẻ cho Hường câu chuyện của mình.

Tôi 35 tuổi, có chồng và hai con đủ nếp tẻ, có nhà, có xe. Nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ tôi có cuộc sống viên mãn, hạnh phúc ở độ tuổi còn khá trẻ. Nhiều lúc bản thân cũng cảm thấy mình chẳng có lý do gì để không hạnh phúc. Vậy nhưng trên thực tế, ba năm trở lại đây tôi rơi vào trạng thái chán chường triền miên không lối thoát.

Tôi làm ở một nơi chuyên nghiệp. Công việc đặc thù, bận bịu, nhiều khi phải làm đêm hôm. Tôi có khả năng học hỏi, làm việc nhanh và trách nhiệm nên được đánh giá tốt trong công việc. Tuy nhiên mặt bằng lương của công ty không cao, lương tôi cũng thuộc dạng trung bình, đây là một điểm khiến tôi nhiều lần muốn đổi việc dù rất mong gắn bó với công ty. Điều quan trọng hơn làm tôi luôn trăn trở là cảm giác không có một sự nghiệp thật sự. Đã mấy năm rồi mà tôi vẫn là nhân viên bình thường. Giờ đây tôi vẫn không biết mình thực sự muốn gì.

Chuyện làm tôi chán nản nhất có lẽ là việc gia đình. Chúng tôi yêu nhau từ thời sinh viên, ra trường lấy nhau và cùng xây dựng mọi thứ từ hai bàn tay trắng. Chồng tôi hiền lành, chăm chỉ, yêu vợ thương con, chia sẻ mọi việc nhà và chăm sóc con cái với tôi. Anh cũng không có tật xấu gì, chỉ năm vài ba lần nhậu cùng anh em bạn bè. Có lẽ chuyện chỉ là lối suy nghĩ quá khác nhau. Tôi là người khá tỉ mỉ, kỹ tính, nhạy cảm, còn anh lại vô tâm vô tư. Những khi có mâu thuẫn, tôi luôn trò chuyện thẳng thắn để anh hiểu, anh thì luôn cho rằng tôi đã làm lớn những chuyện nhỏ nhặt. Lâu dần, chuyện cứ dồn nén và thành hố sâu ngăn cách. Có thời gian tôi chỉ muốn thoát ra khỏi cuộc hôn nhân và nghĩ tới chuyện ly hôn. Tuy nhiên, cả hai đều không muốn xa cách các con, chúng tôi có thể không phải là vợ chồng tốt của nhau nhưng vẫn là những ông bố bà mẹ tốt nhất của con. Cuối cùng cả hai thống nhất sẽ không ly hôn.

Tôi cũng muốn cố gắng để xây đắp lại tình cảm nhưng thật khó. Cho tới giờ, chúng tôi vẫn sống chung trong hòa bình và tôn trọng, nhưng có lẽ giống như hai người bạn. Mỗi ngày thức dậy tôi đều cảm thấy buồn chán, nhiều khi không muốn bước ra khỏi giường, thấy mình sống không có mục tiêu và động lực gì nữa. Tôi không biết làm thế nào để thoát ra khỏi tình trạng hiện tại.

Hường thấy rằng không chỉ riêng bạn mà không ít người phải chịu đựng những xiềng xích vô hình của tâm hồn. Mong muốn một cuộc sống đủ đầy hạnh phúc là một mong muốn chính đáng của bất kỳ ai. Cũng có lẽ vì thế mà chúng ta mong mỏi, theo đuổi sự hoàn hảo trong cuộc sống. Nhưng Hường thấy rằng, khuyết thiếu cũng có vẻ đẹp riêng của nó. Người xưa từng nói: Cảnh giới đẹp nhất là “hoa chưa nở hết, trăng chưa tròn đầy”. Vì vậy, chủ động thoát khỏi trạng thái bi quan, thoát khỏi tâm lý buồn phiền, chán nản là điều bạn cần làm. Dũng cảm đối mặt với cuộc sống, đừng để mình trở thành nạn nhân của sự thất bại.

Cuộc đời như một cuốn sách. Mỗi người đều có những hạnh phúc và đau khổ riêng. Chỉ có bạn mới biết rõ nhất sự nóng lạnh và cảm nhận vị đắng cay, mặn ngọt trong cuốn sách của cuộc đời mình. Khi chúng ta hạnh phúc, chúng ta mong rằng khoảng thời gian này sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng nỗi đau, sự thất bại sẽ đến với chúng ta một lúc nào đó mà chúng ta không thể biết trước, cũng không thể ngăn cản được. Điều quan trọng là chúng ta không những phải có khả năng chịu đựng thất bại, đau khổ mà còn phải học cách xóa đi những vết thương mà nó mang lại, cởi bỏ xiềng xích mà nó đeo bám trong lòng chúng ta càng sớm càng tốt. Chỉ có như vậy, cuộc sống mới có thể tươi đẹp, đáng sống.

Thời gian trôi đi mà cuộc sống thì ngắn ngủi. Xã hội luôn cạnh tranh khốc liệt. Nhịp sống thì căng thẳng và mối quan hệ giữa các cá nhân rất phức tạp. Nếu chúng ta không tự tháo gỡ những xiềng xích vô hình trong tâm hồn mình, thì một ngày nào đó, nó sẽ kéo chúng ta xuống tận cùng đau khổ. Không ít người, trong lúc khổ đau, muốn từ bỏ cuộc sống. Nhưng sinh mệnh rất quý giá, đừng vì những phút giây buồn chán, tuyệt vọng mà từ bỏ sinh mệnh. Khổ đau rồi sẽ qua đi. Nhìn núi để tĩnh tâm và nhìn biển để tâm hồn rộng mở, đối xử tốt với chính mình, trân trọng những gì mình đang có, rồi một ngày, sự bình an sẽ tìm về./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Tháng Ba khép lại bằng những ngày nồm ẩm, lạnh se sắt xen lẫn những cơn mưa phùn lê thê. Miền Bắc giao mùa như một cô gái đỏng đảnh, lúc nắng ấm dịu dàng, lúc lại trở mình hờn dỗi, để lại trong không gian hơi ẩm bức bối, khiến lòng người cũng chùng xuống theo những giọt mưa.

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.

Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.