Cóc ở Tứ Xuyên

Từ xa xưa, dân gian đã có thói quen quan sát và lắng nghe các hiện tượng thiên nhiên bất thường xung quanh để đoán định thời tiết, khí hậu như: cóc nghiến răng, sau đó tất có mưa lớn; kiến nối đàn di chuyển lên cao là sắp mưa gió, lụt lội; chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng... Nhưng con người ngày nay lại đang quá lệ thuộc vào khoa học dự báo mà mất dần thói quen quan sát và lắng nghe từ thiên nhiên.

Sáng 17/11, Hà Nội bị rung lắc nhẹ do ảnh hưởng dư chấn của trận động đất từ biên giới Myanmar – Trung Quốc. Nhưng trừ một số ít người ở trên những tầng cao, có lẽ phần đông chúng ta chẳng hề biết mình vừa trải qua điều gì. Cách đây nhiều năm, ở Tứ Xuyên (Trung Quốc) cũng từng xảy ra trận động đất 7,9 độ richter khiến cóc nhảy ra đầy đường. Cũng trước hôm xảy ra động đất, gấu trúc nuôi ở công viên Thành Đô có biểu hiện khác lạ, chúng tỏ ra bứt rứt, bồn chồn. Và cũng thật lạ, toàn bộ số gấu trúc sau đó thoát khỏi tai hoạ.

Các nhà khoa học đã kết luận rằng, nhiều loài động vật, thực vật có năng lực thiên phú, chúng có khả năng kỳ lạ, khi sắp xảy ra hiện tượng thiên nhiên đặc biệt, chúng biết trước và chủ động thoát hiểm. Chúng còn phát ra những tín hiệu khác lạ báo động cho quần thể quanh nó, kể cả con người, thoát khỏi tai ương. Nhờ khả năng thiên phú này mà qua những trận đại hồng thuỷ lại xuất hiện con thuyền Noah, thế giới không bị xoá sổ, trái lại vẫn tồn tại, tiếp nối.

Từ xa xưa, dân gian đã có thói quen quan sát và lắng nghe các hiện tượng thiên nhiên bất thường xung quanh để đoán định thời tiết, khí hậu. Cóc nghiến răng, sau đó tất có mưa lớn. Kiến nối đàn di chuyển lên cao là sắp mưa gió, lụt lội. Nghe tiếng hổ trong đêm biết rừng yên hay động. Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng. Hay quạ tắm thì ráo, sáo tắm thì mưa.

Ảnh minh họa

Thuở chưa có cơ quan khí tượng thuỷ văn, người ta vẫn dựa vào hiện tượng thiên nhiên xung quanh để dự đoán thời tiết. Dần dần quá lệ thuộc vào khoa học dự báo, người ta mất dần thói quen quan sát và lắng nghe từ thiên nhiên. Oái oăm thay, rất nhiều sự kiện thiên nhiên xảy ra mà con người không thể biết trước dù con người thời hiện đại được máy móc tối tân hỗ trợ tự cho mình là thông minh hơn. Thế nhưng những loài vật dưới mắt con người là tầm thường nhất như: kiến, cóc, chuồn chuồn... lại biết trước.

Chúng ta phải cảm ơn thiên nhiên, chưa đủ, phải quay lại cùng thiên nhiên, thân thiện và tâm giao để được lắng nghe những điều thiên nhiên mách bảo. Thiên nhiên ẩn chứa biết bao điều bất trắc, mỗi ngày lại có thêm những quy luật không theo quy luật, lạnh lùng đưa con người vào tai hoạ. Dựa vào khoa học hiện đại để khám phá và dự báo là cần thiết, song bên cạnh đó đừng quên kinh nghiệm dân gian từ hàng ngàn năm qua./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Tháng Tư, có người thường giữ thói quen đi dạo quanh những góc phố còn bảng lảng hơi sương của Thủ đô, tìm mua một bó hoa loa kèn trắng muốt. Thi thoảng, cô bán hoa có nụ cười tỏa nắng như sắc trời Hà Nội, hỏi anh: Là đàn ông mà anh yêu thích hoa loa kèn không kém gì các bà, các cô nhỉ? Anh khẽ mỉm cười, lặng lẽ ngắm nhìn mấy bông hoa trắng muốt bừng nở dưới ánh nắng óng ánh, thấy lòng mình dịu dàng trong phút chốc.

Tháng Ba khép lại bằng những ngày nồm ẩm, lạnh se sắt xen lẫn những cơn mưa phùn lê thê. Miền Bắc giao mùa như một cô gái đỏng đảnh, lúc nắng ấm dịu dàng, lúc lại trở mình hờn dỗi, để lại trong không gian hơi ẩm bức bối, khiến lòng người cũng chùng xuống theo những giọt mưa.

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.