Có một mùa đông đong đầy nỗi nhớ
Chiều nay, mời bạn cùng Hường xuôi theo những dòng suy tư của Hoàng Hạnh trong một chiều đông.
Phố chuyển mùa. Mới hôm nào thành phố vẫn còn đắm chìm trong không khí mát mẻ, dễ chịu của mùa thu, nay đã trở mình trong những đợt gió se lạnh mang theo cả những nỗi buồn hiu hắt. Một vài tán cây đã rụng gần hết lá, chỉ còn trơ trọi những cành gỗ khẳng khiu điểm xuyết trong những lớp sương mù bảng lảng. Mỗi một mùa thu đi qua, cái hanh hao giá lạnh của những đợt gió bấc khi mùa đông tới như khắc sâu thêm những khoảng trống mong manh và yếu đuối vào lòng người.

Mùa đông về luôn kéo theo cả những nỗi nhớ triền miên không dứt. Đó có thể là nỗi niềm nhớ mong quê hương da diết của những người con xa xứ, xa quê. Là nỗi nhớ gia đình khôn nguôi bất chợt gõ cửa vào một đêm dài trống vắng. Là nỗi nhớ nhung của những kẻ đang yêu say đắm và đã từng yêu một cách chân thành. Thậm chí có thể chỉ là những nỗi nhớ vu vơ mơ hồ mà đến cả chính ta cũng chẳng thể cắt nghĩa. Chỉ biết rằng, chính cái không khí giá lạnh và ảm đạm của tiết trời đông đã mang theo biết bao nỗi niềm bâng khuâng, khiến con tim ta chấp chới trong những nỗi niềm cô đơn hiu quạnh.
“Dường như ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi…”
Những âm điệu da diết của bài hát “Nỗi nhớ mùa đông” mỗi một lần vang lên khắc khoải càng khiến cho ta thêm bồn chồn và nhớ nhung mỗi dịp đông về. Cái lạnh khe khẽ trải xuống phố khiến lòng người thêm khao khát hơi ấm để vợi bớt cô đơn. Không ồn ào náo nhiệt, cũng chẳng căng tràn nhựa sống, mùa đông cứ trải dài trong những nỗi nhớ mênh mang đến vô tận. Lòng người trở nên bồi hồi và xao xuyến lạ kì. Ngay đến cả nhịp sống dường như cũng chậm rãi hơn so với những tháng ngày thường nhật. Phố biếng lười trong những nỗi ưu tư; chỉ còn văng vẳng đâu đây vài ba tiếng động thưa thớt lạc lõng giữa những khoảng trống cô đơn, tĩnh mịch.
Đặc biệt hơn cả là chỉ có những khu vực thuộc miền Bắc mới có mùa đông. Tôi có một vài người bạn đang sống tha hương nơi hai miền Trung, Nam, họ thèm những đợt gió đông về mang theo cả hương vị của một miền quê xa xôi đầy ắp những kỉ niệm thương nhớ. Bởi lẽ cứ mỗi dịp đông về, hình ảnh những người mẹ, người bà ngồi đan áo ấm, mũ len có lẽ đã trở thành những dấu ấn sâu đậm và khó phai mờ trong kí ức của mỗi người con xứ Bắc. Khoảnh khắc cả gia đình quây quần sum vầy sưởi ấm bên bếp lửa có lẽ đã trở thành những hình ảnh đẹp đẽ và hạnh phúc nhất hiện diện trong một mùa đông giá lạnh. Dường như có ai đó đang chợt chạnh lòng tái tê và bồi hồi mong ngóng mỗi khoảnh khắc đông về.

Phố cũng trở nên thâm trầm hơn trong những ngày gió bấc. Mỗi một cuộc gọi đi cho những người nơi phương xa trong những ngày tháng này luôn kèm theo cả những lời hỏi thăm ân cần, dặn dò nhắc nhở người kia nhớ mặc thêm áo ấm. Thành phố mùa đông bỗng rơi vào những tháng ngày sâu lắng trong những nỗi niềm nhung nhớ chơi vơi. Cũng bởi thế mà tâm trạng con người lại càng trở nên mong manh và nhạy cảm.
Những kí ức vốn dĩ đã ngủ quên, trong một sớm mùa đông giá lạnh, bỗng chốc lại được khơi dậy và nhen nhóm. Trong lòng mỗi người vốn dĩ đã thừa thãi những khoảng trống cô đơn, nay gặp được dịp thích hợp, những ngọn lửa nhớ nhung cứ mặc sức mà bùng lên, bủa vây lấy tâm can, khiến cho lòng người cứ mãi ngổn ngang trong những xúc cảm xao động mãnh liệt. Mùa đông tới, ta chợt cảm thấy cần nhau hơn giữa nhịp đời hối hả./.


Có một người, cũng như bao người mẹ khác, luôn khao khát một mái ấm bình yên cho các con mình. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra như ta mong muốn.
Những sáng mai thức giấc giữa vô vàn tiếng chim, có người chợt nhận ra thành phố nơi cô sống là một thành phố hiền lành, không chỉ dành cho con người mà còn dành cho chim muông hoa cỏ.
Có những điều trong đời, dù muốn hay không, người ta vẫn bị đặt trong một chiếc khung vô hình. Chiếc khung ấy mang tên định kiến. Định kiến giống như một tấm gương mờ, phản chiếu những hình ảnh lệch lạc và bóp méo mọi điều vốn dĩ thật giản đơn.
Phụ nữ hiện đại có rất nhiều mối quan tâm. Khi còn trẻ, họ tràn đầy nhiệt huyết, mục tiêu phấn đấu cho công danh sự nghiệp. Nhưng khi đã lập gia đình rồi, những lo toan đã ít nhiều chi phối họ, khiến họ luôn trăn trở làm sao để lựa chọn giữa sự nghiệp và gia đình?
Cuộc sống giống như một con đường dài, nơi mỗi bước chân ta đi qua đều mang theo những dấu vết của niềm vui, nỗi buồn và cả những vấp ngã. Không ai trong chúng ta bước đi mà không một lần trượt ngã. Nhưng điều kỳ diệu nhất của con người chính là khả năng đứng dậy từ những lần đó, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.
Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.
0