Chất lượng giáo dục không chỉ là điểm số

Ai cũng có năng lực nổi trội của riêng mình và cần được khai phá phát huy để trở thành điểm sáng. Đó là nhiệm vụ của những người làm giáo dục. Chất lượng giáo dục của nhà trường không thể chỉ đo bằng điểm số, mà cần được đo đồng thời với chỉ số hạnh phúc và sự tiến bộ của mỗi học trò.

Chúng ta đang trong dịp kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Sẽ có rất nhiều những dòng thư, những dòng cảm xúc của các thế hệ học trò khắp mọi miền gửi về cho thầy cô của mình. Biết bao kỉ niệm với mái trường với thầy cô và bạn bè lại được hiện lên trong tâm trí mỗi người.

Qua những hồi ức lại gợi lên cho tôi những  hình ảnh của người thầy với mái tóc bạc trắng có lẽ là vì trong suốt những năm tháng trên giảng đường, học sinh đông, bao nhiêu vấn đề cũng nảy sinh từ đó, từ an toàn trường học, tới áp lực học đường. Học sinh nhiều trò nghịch ngợm, hay gây gổ… Thầy cô là người hằng ngày phải xử lý các tình huống trực tiếp khó khăn…

Tôi lại nhớ đến những lần bị phạt khi còn ngồi trên ghế nhà trường, có lần vì nghịch ngợm trèo lên cửa sổ,  có lần vì không làm bài tập. Mặc dù biết nội quy của trường đưa ra, học sinh cần phải nghiêm túc chấp hành, nhưng không hiểu sao, tôi rất sợ khi nghe câu nói: "Yêu cho roi cho vọt". Kỷ luật tích cực là phương thức giáo dục dựa trên nguyên tắc vì lợi ích tốt nhất cho học sinh, không làm tổn thương về thể xác lẫn tinh thần các em. Là việc dạy và rèn luyện cho các em tính tự giác tuân theo các quy định và quy tắc đạo đức ở thời điểm trước mắt cũng như về lâu dài. Kỷ luật tích cực tôn trọng học sinh và không mang tính bạo lực.

Tôi nhớ về những tháng ngày học ba ca, không có ngày nghỉ. Lúc đó, tôi chỉ ước có thể tua cho thời gian trôi nhanh lên để mình nhanh được ra trường, để không còn phải trải qua những tháng ngày triền miên với những kỳ thi cử. Trong suốt nhiều năm, xu hướng chung của xã hội chạy theo thành tích. Cha mẹ mong ước con là ngôi sao, mong con mình phải được giỏi như “con người ta”, thích vào trường chuyên lớp chọn.

Thầy giáo tôi từng nói, trẻ con không nên chỉ học văn hóa, nếu chỉ học chữ thôi thì không cẩn thận sẽ trở thành một con người ích kỷ, tự tin thái quá. Chúng ta phải giáo dục cho các con biết tham gia các hoạt động tập thể, đóng góp cho tập thể. Nếu có thể luân phiên nhau làm cán bộ lớp, cán bộ liên đội, cán bộ đoàn được thì cũng sẽ phần nào rèn luyện cho các em có ý thức, có trách nhiệm với tập thể.

Thầy giáo tôi còn nói, học tập mà xa rời đời sống thì sẽ khiến cho người học như đang đi trên mây, không chạm đất, cái gì cũng biết mà lại không thực sự hiểu cái gì. Các em học ở trường mà không được giáo dục thông qua các hoạt động nhóm thì sẽ khiến con người sau này dễ ích kỷ và cũng không học được những bài học kinh nghiệm chỉ có thể rút ra từ những va chạm cộng đồng. Cũng vì lẽ đó các em sẽ không có đủ ý chí, không có đủ sức mạnh về cảm xúc để có thể tự vươn lên trong cuộc sống.

Trong những năm tháng học trò, mỗi khi tham gia công tác đoàn hội và trải nghiệm những hoạt động tập thể, tôi có cơ hội hiểu thêm về cuộc sống, về mối quan hệ con người, về cách giao tiếp, tôn trọng và thấu hiểu người khác- đó chính là giá trị sống, kỹ năng sống, là năng lực cảm xúc xã hội, là tâm lý của con người…  Ai cũng có năng lực, thày giáo tôi còn nói, cần được khai phá, phát huy để trở thành điểm sáng. Theo thầy giáo của tôi, nếu thầy cô giáo chỉ chăm chăm việc dạy kiến thức, dạy sao học sinh trở thành học sinh giỏi, dạy sao để mình trở thành giáo viên giỏi trong bảng danh hiệu thi đua hàng năm, thì không bao giờ tạo ra được sự thay đổi, không thể có môi trường giáo dục tốt đẹp cho học trò.

20 năm trước, giáo viên chủ nhiệm phải có uy. Bây giờ, khi đã làm cha làm mẹ tôi suy nghĩ khác, cái uy ở đây phải là quyền lực mềm, còn lớn hơn cả kỷ luật thép - đó là kỷ luật có được từ sự tôn trọng, thấu hiểu và sẵn sàng thay đổi. Bởi vậy, chất lượng giáo dục của nhà trường không thể chỉ đo bằng điểm số mà cần được đo đồng thời với chỉ số hạnh phúc và sự tiến bộ của mỗi học trò./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Tháng Ba khép lại bằng những ngày nồm ẩm, lạnh se sắt xen lẫn những cơn mưa phùn lê thê. Miền Bắc giao mùa như một cô gái đỏng đảnh, lúc nắng ấm dịu dàng, lúc lại trở mình hờn dỗi, để lại trong không gian hơi ẩm bức bối, khiến lòng người cũng chùng xuống theo những giọt mưa.

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.

Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.