Cảm xúc mùa đông

Đông về khiến ai đó lạnh lẽo, cô đơn và quạnh vắng tâm hồn... Hình như giá lạnh làm người ta hay suy tư hơn, làm người ta hay nhớ nhung hơn, làm người ta thêm khao khát.

Mùa đông không biết có mấy ai mong chờ, nhất là những người đã bước qua thời tuổi trẻ. Sự buồn tẻ trong hiu quạnh, giá lạnh trong tâm hồn lại càng khiến con người ta rơi vào miền xưa đầy thương nhớ... Mùa đông về khiến làn da ai thêm tê tái, mái tóc nào thêm bạc, thêm nhàu, bờ vai càng thêm gầy guộc. Nắng vội vã bước qua thu. Còn đâu nữa thời con gái mùa đông làm hồng đôi má thắm khoe sắc đang xuân thì. Sương lạnh em chưa qua, thu về em chưa tỏ, đông đến em vẫn háo hức đón chờ.

Mùa đông về ai hoang hoải, ai hoài mong những tháng ngày đã cũ. Tôi nhớ dáng mẹ liêu xiêu, mong manh trong tấm áo sờn mùa đông giá rét. Tôi nhớ mẹ ngồi tháo len áo cũ đan áo mới vừa vặn cho tôi. Mùa đông tuổi thơ tôi bộn bề trong nỗi nhớ, đứng ngóng mẹ từ đầu ngõ cuối chiều. Để giờ đây đông về tôi mãi miên man trong miền ký ức, muốn ôm vai mẹ gầy, muốn nói lời thương mẹ… mẹ ơi!

Mùa đông về, tôi nhớ bà co ro bên bếp lửa, chẳng thể rời xa căn bếp ấm, nơi tro tàn trấu ủ, phảng phất khói cay nồng. Mùa đông về, tôi nhớ gió bấc ngoài hiên ào ào thổi, lách qua khe liếp hẹp cùng với đêm trườn nhẹ vào phòng. Tôi nhớ mình cuộn người trong chăn ấm, ru tiếp giấc nồng tuổi nhỏ. Mặc ngoài kia tàu lá chuối, lá dừa xào xạc trong đêm lạnh. Mùa đông về khiến chú mèo con cũng lười dậy khoanh tròn lừ gừ bên tro ấm. Chúng chỉ chờ nắng lên dùng đuôi nghịch đùa cùng bóng nắng.

Mùa đông về, có nỗi nhớ nào cuộn trào để bùng lên như lửa? Có hối hả nào, có khát khao nào từng đêm, từng đêm sưởi ấm đôi bàn tay, sưởi ấm trái tim, xoá tan niềm cô quạnh, sẻ chia một đỗi chân thành. Mùa đông nén những nỗi niềm để mùa xuân bung vỡ. Nụ tầm xuân thoả sức khoe mình trong nắng non tươi. Vài cánh én ngoài kia đang chở ấm áp về./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.

Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.

Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.