Bình yên là hạnh phúc

Khi nhắc đến hạnh phúc, mỗi người thường hình dung một điều gì đó rất khác nhau. Có người nghĩ hạnh phúc là khi cuộc sống đủ đầy vật chất, có thể đi nhiều nơi, trải nghiệm nhiều điều. Có người lại thấy hạnh phúc đơn giản là có một gia đình êm ấm, con cái ngoan ngoãn, công việc ổn định. Cũng có người tin rằng chỉ cần được sống đúng với những điều mình yêu thích là đã đủ mãn nguyện.

Nhưng giữa những biến động của cuộc sống hôm nay - khi thế giới vẫn còn nhiều bất ổn, khi con người phải đối diện với không ít lo toan và thử thách - đôi khi ta chợt nhận ra: được sống trong những ngày tháng bình yên thôi cũng đã là một điều đáng quý.

Bình yên, nếu nói thật giản dị, có lẽ là cảm giác an ổn khi mọi thứ quanh mình vẫn đang ở đúng chỗ của nó: sức khỏe còn đó, gia đình còn đó, những người mình thương vẫn đang ở gần bên. Không phải lúc nào cuộc sống cũng mang đến những niềm vui lớn lao, nhưng đôi khi chính những điều nhỏ bé lại làm nên cảm giác hạnh phúc bền lâu nhất.

Có những buổi sáng ở quê, bình yên đến mức tưởng như có thể chạm vào được. Đó là những ngày hiếm hoi được ngủ vùi trong chăn ấm, nơi ta gọi là nhà. Tiếng mẹ khẽ gọi đánh thức một ngày mới, giọng nói quen thuộc khiến lòng người chợt dịu lại sau bao ngày xa cách.

Cánh cửa sổ mở ra, cả một thế giới thân quen ùa vào: nắng sớm nhẹ như mùi rơm mới, gió mai dìu dịu lùa qua hiên nhà, những chùm dâu tằm chín mọng lấp ló bên hàng rào. Chim sâu ríu rít trên cành, bầy gà lục tục bới đất tìm mồi trong góc sân. Mẹ nhìn ra khoảng vườn quen thuộc, mỉm cười hiền hậu và nói: “Buổi sáng ở quê lúc nào cũng bình yên như thế.”

Khoảnh khắc ấy, chỉ cần vòng tay ôm lấy mẹ thôi, tôi cũng đủ thấy lòng mình ấm lại. Có lẽ phải đi xa một quãng đời, người ta mới hiểu rằng cảm giác được trở về, được ở bên những người thân yêu mới chính là điều quý giá nhất.

Càng trưởng thành, chúng ta càng ít có dịp ngồi lại trong những bữa cơm nhà. Công việc, học hành, những chuyến đi xa… khiến khoảng cách giữa các thành viên trong gia đình đôi khi chỉ được nối bằng những cuộc điện thoại vội vàng.

Vì thế mà những bữa cơm giản dị mẹ nấu bỗng trở thành nỗi nhớ của nhiều người. Cơm trắng, bát canh rau, đĩa cà muối… thỉnh thoảng mới có thêm bữa cá hay bữa thịt. Những món ăn tưởng chừng rất đỗi bình thường ấy lại trở thành hương vị không dễ tìm thấy ở bất cứ đâu khác.

Có lẽ không chỉ vì món ăn, mà bởi trong những bữa cơm ấy luôn có tiếng nói cười của ông bà, cha mẹ, anh chị em. Có những câu chuyện nhỏ, những lời hỏi han giản dị, nhưng đủ để khiến cả căn nhà ấm lên.

Chiều nào cũng vậy, trong xóm tôi có một hình ảnh rất quen thuộc. Đó là hai bác Năm - vợ chồng đã ngoài chín mươi tuổi - vẫn nắm tay nhau đi bộ chậm rãi qua con đường làng để đến nhà thờ. Dáng đi của hai bác đã chậm, lưng đã còng theo năm tháng, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt như một thói quen không bao giờ thay đổi. Người trong xóm ai cũng bảo hiếm có đôi vợ chồng nào gắn bó như vậy. Hỏi bí quyết sống vui tuổi già, hai bác chỉ cười hiền hậu: “Cuộc sống chỉ mong mọi thứ được bình yên. Biết bằng lòng với những gì mình có, vậy là đủ.” Câu nói giản dị ấy nghe qua tưởng chừng rất nhẹ, nhưng nghĩ lại mới thấy chứa đựng cả một quãng đời dài.

Có một lần, em gái gọi điện cho tôi, giọng gấp gáp: “Chị biết bố bị đau chưa?”. Chỉ một câu hỏi thôi cũng khiến lòng người bỗng chùng xuống. Bốn chị em chúng tôi đều lập nghiệp ở phương Nam, còn bố mẹ vẫn sống ngoài Bắc. Những lần về thăm nhà vì thế cũng thưa dần theo năm tháng. Em kể rằng bố ho nhiều, khó thở, phải nhờ người chở đi bệnh viện trong đêm. Nghe xong, tôi vội gọi về nhà. Mẹ trấn an rằng bác sĩ nói bệnh của bố không quá nguy hiểm, chỉ cần nghỉ ngơi và điều trị đúng cách.

Chỉ đến khi nghe giọng bố qua điện thoại, tôi mới thấy lòng mình nhẹ lại. Hóa ra đôi khi hạnh phúc không phải là điều gì lớn lao. Chỉ cần biết rằng những người thân yêu của mình vẫn khỏe mạnh, vẫn bình an, vậy thôi cũng đủ.

Trong cuộc sống, nếu chịu khó lắng lại một chút, ta sẽ nhận ra có rất nhiều khoảnh khắc bình yên đang lặng lẽ hiện diện quanh mình. Đó là ánh mắt mãn nguyện của bố khi căn nhà cũ kỹ năm nào được sửa sang lại khang trang hơn. Là sự chăm chút của mẹ trong từng món ăn giản dị. Là sự kiên trì của cậu em trai đang miệt mài ôn thi với hy vọng bước qua một cột mốc quan trọng của đời mình. Là nụ cười của thầy cô khi nhìn thấy những lứa học trò trưởng thành từng ngày. Những điều ấy không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lại khiến lòng người an ổn.

Có lẽ vì thế mà nhiều người vẫn nói: bình yên chính là tấm gương phản chiếu của hạnh phúc. Khi tâm hồn đủ an nhiên, ta mới có thể cảm nhận rõ ràng những điều tốt đẹp đang ở quanh mình.

Và đôi khi, hạnh phúc không nằm ở việc ta có được bao nhiêu, mà ở chỗ ta nhận ra những điều mình đang có quý giá đến mức nào.

Nếu trong một ngày bình thường nào đó, bạn chợt thấy lòng mình nhẹ nhõm, gia đình vẫn bình an, công việc vẫn ổn định, những người mình thương vẫn ở bên… thì có lẽ, đó chính là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc đời.

Thu Đình

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời