Anh hai vừa là bạn, vừa là thầy của tôi
Lúc tôi còn bé, mẹ đi làm, gửi hai anh em nhờ hàng xóm trông giùm. Trưa nắng, đợi anh hai say giấc, tôi lẻn dậy, lang thang từ đầu làng đến cuối ngõ. Có hôm mẹ về sớm, không thấy tôi đâu. Anh hai giật mình tỉnh ngủ, khóc mếu, ba chân bốn cẳng chạy đi tìm. Tôi mũi chảy tèm lem, trên người mặc mỗi chiếc quần cộc, đầu trần giang nắng, vác cây gậy, một đầu treo con búp bê cũ, một đầu lủng lẳng mấy thứ nhặt được trên đường “hành hiệp” của mình. Thấy tôi, anh vừa mừng vừa tức, kéo tôi về trình diện. Nhìn bộ dạng của tôi, mẹ chỉ biết ôm trán lắc đầu.
Xóm tôi ở lác đác dăm mái nhà lá. Có lần mẹ phát cơn mệt, khó thở vào đêm khuya. Nhà không có người lớn, mẹ thều thào bảo hai anh em tôi ra đầu xóm gọi người đến giúp. Đêm vắng lặng đến rợn người. Lúc đó chưa có đèn đường, cây cối hai bên đen sẫm, lung lay theo cơn gió. Tôi nhìn đâu cũng tưởng tượng ra những hình thù kỳ dị, núp mình trong bóng đêm ken đặc.

Anh tôi xách ngọn đèn dầu leo lét đi trước. Tôi theo sau vừa đi vừa dáo dác sợ mấy con ma nhào ra ăn thịt. Anh hai sợ ma không kém, nhưng luôn quay sang động viên: "Có anh hai, em đừng sợ". Kết quả không nhìn đường, đụng trúng cây táo lâu năm chỗ cua quẹo. Hai anh em kêu ầm lên, ma ma, rồi ù té chạy. May mà kịp hoàn hồn đến được đầu xóm nhờ người vào nhà giúp mẹ.
Lớn lên một chút, hai anh em rủ nhau đi chơi. Bị mấy đứa lớn hơn ăn hiếp, đòi đánh tôi. Chắc tại tôi “ít” đanh đá quá mà. Anh hai người gầy gò không thể đánh lại, vội kéo tôi. “Lên xe, anh hai chở về”. Lúc nhỏ tôi béo ú, nặng gần bằng anh. Anh hai còng lưng chở tôi chạy, sợ bị bọn kia đuổi kịp.
Lúc tôi bị ốm, mẹ vắng nhà, anh hai thường xuyên sờ đầu, nhắc uống thuốc. Tôi lười dậy, anh bưng thuốc và nước đến tận nơi, chờ tôi uống xong mang đi cất.

Anh hai giỏi toán. Tôi thích văn. Noi gương anh hai, tôi vẫn miệt mài với những con số. Lên đại học, tôi chọn học Bách Khoa, có lẽ vì anh đã là sinh viên năm thứ hai ở đó.
Anh hai ở ký túc xá, tôi ở nhà bà con, quãng đường cách nhau khá xa. Trong thời gian học chung trường, khi nào rảnh là anh đi tìm tôi hỏi thăm tình hình học hành, chỉ cho tôi những bài toán đại cương hóc búa. Ngày 8/3, ngày sinh nhật, anh hai luôn chu đáo tặng quà cho tôi. Dù chỉ là món quà nhỏ anh tôi bớt tiền ăn để dành, tôi vẫn trân trọng cất giữ.

Ngày đầu tiên tôi đi làm, anh hai dặn dò đủ thứ, từ chuyện công việc đến cách cư xử với cấp trên, đồng nghiệp. Mỗi chuyến đi công tác xa, anh hai gọi điện hỏi thăm, nhắc nhở đủ điều. Sau này có gia đình riêng, anh hai vẫn quan tâm đến tôi.
Đến lúc tôi có gia đình nhỏ của mình, anh hai chuyển sự quan tâm cho con gái tôi. Tôi đau người không ẵm bồng bé được, anh hai làm ngựa cõng cháu từ đầu đường đến cuối ngõ. Mua gì cho con mình, anh đều mua thêm phần cho con tôi.
Ba mẹ đau yếu lần lượt qua đời. Nỗi đau khiến tôi chênh vênh, hụt hẫng. May mà còn anh hai khiến tôi bớt đau buồn, khi nghĩ mình vẫn còn ruột thịt trên đời.
Trong suy nghĩ của tôi, anh hai vừa là anh, vừa là bạn, vừa là thầy. Tôi thấy mình thật may mắn khi được là em gái của anh!


Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?
Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.
"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.
Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.
Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.
0