Ánh đêm
Thỉnh thoảng, lại một lần tôi thức giấc giữa đêm. Có hôm chỉ vì buổi chiều vui với bạn bè mà quá chén vùi trong men rượu, đến khi men nhạt cổ họng khô khát, liền tỉnh hẳn. Có hôm trong mơ thấy người thân, bạn bè qua đời buồn mà khóc. Nước mắt đẫm cả gối, giật mình tỉnh dậy mới biết đấy là mơ. Cũng có hôm không hiểu do đâu giấc ngủ chỉ dừng đến đấy, quờ tay vặn radio, chỉ nghe lào xào tiếng sóng trời, ngoài đường vẫn im ắng, nhìn đồng hồ mới hai, ba giờ sáng.
Đã tỉnh giữa đêm là tôi không thể ngủ lại được nên lại thức nghĩ ngợi. Mà cũng không cần nghĩ, những chuyện ban ngày, những chuyện tận đẩu tận đâu lũ lượt dồn về. Nhiều chuyện tưởng đã quên, giờ sao rõ mồn một. Nhiều chuyện cố quên, cố khoả lấp giờ cứ hiện ra. Nhất là những đêm thừa gió, cành lá lật quật xáo xác trên mái, thêm một chút se lạnh khiến lòng thấy man mác, chuyện cũ mở ào cửa ùa về. Bao nhiêu hình ảnh, bao nhiêu sự kiện trong suốt quãng đời qua mà sao trong đêm chỉ hiện lên những hình ảnh, những câu chuyện liên quan đến bạn bè, người thân.
Câu chuyện thường không hiện lên toàn vẹn, chỉ một đoạn một khúc, mà toàn những khúc ấn tượng dễ cứa vào lòng nhất. Có chuyện khiến vui , nhưng có chuyện khiến lòng buồn, tôi muốn xoá lấp đi mà không tài nào xoá được. Hình như bóng đêm có một thứ quang lực siêu phàm nào đó, soi rọi hết thảy mọi suy nghĩ, kể cả trong những góc ẩn khuất, bày hết ra đúng sai rõ mồn một.
Đêm là ánh sáng của suy tư, của tiềm thức. Những khi ấy, tôi chỉ biết vội úp mặt vào gối, hét lên một tiếng không thành tiếng để tự trốn mình, tự quay lưng với hình ảnh mà mình mới gợi về. Mặc cảm có lỗi qua từng đêm thức giấc giữa chừng cứ sâu đậm, rõ nét thêm. Cả những câu chuyện vừa diễn ra trong ngày, vào đêm bừng thức lại tái hiện, sàng lọc qua ánh đêm để nhận ra mình với những cố chấp, hiếu thắng, tha hoá, so bì, nhỏ nhen, vặt vãnh. Đối diện với ánh đêm nhiều khi hoang mang đến ngợp thở vì luôn thấy mình sai. Nhưng mà, sau những lần bừng thức giữa đêm, nhắm mắt chờ quá khứ hiện về, lại thấy mình vẫn còn là mình, giữa bạn bè và người thân./.


Những sáng mai thức giấc giữa vô vàn tiếng chim, có người chợt nhận ra thành phố nơi cô sống là một thành phố hiền lành, không chỉ dành cho con người mà còn dành cho chim muông hoa cỏ.
Có những điều trong đời, dù muốn hay không, người ta vẫn bị đặt trong một chiếc khung vô hình. Chiếc khung ấy mang tên định kiến. Định kiến giống như một tấm gương mờ, phản chiếu những hình ảnh lệch lạc và bóp méo mọi điều vốn dĩ thật giản đơn.
Phụ nữ hiện đại có rất nhiều mối quan tâm. Khi còn trẻ, họ tràn đầy nhiệt huyết, mục tiêu phấn đấu cho công danh sự nghiệp. Nhưng khi đã lập gia đình rồi, những lo toan đã ít nhiều chi phối họ, khiến họ luôn trăn trở làm sao để lựa chọn giữa sự nghiệp và gia đình?
Cuộc sống giống như một con đường dài, nơi mỗi bước chân ta đi qua đều mang theo những dấu vết của niềm vui, nỗi buồn và cả những vấp ngã. Không ai trong chúng ta bước đi mà không một lần trượt ngã. Nhưng điều kỳ diệu nhất của con người chính là khả năng đứng dậy từ những lần đó, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.
Hà Nội tháng Ba, những ngày giao mùa khi trời còn vương chút se lạnh nhưng đã bắt đầu lẫn trong đó cái ấm áp dịu dàng của mùa xuân. Trong không gian ấy, có một loài hoa không thơm nhưng lại khiến lòng người xao xuyến, khiến ai từng gặp cũng phải dừng chân ngước nhìn - đó là hoa gạo.
Những ngày vừa qua, vụ việc TikToker Phạm Thoại và mẹ bé Bắp công khai sao kê tiền từ thiện đang gây xôn xao dư luận. Ở vai trò là một người mẹ có con đang độ tuổi với bé Bắp, nhiều người cảm thấy thương xót cho bé khi phải chịu đựng những cơn đau do căn bệnh hiểm nghèo giày vò, lại vô tình trở thành trung tâm của biết bao bàn luận và tấn công trên mạng xã hội.
0